Sinh lý, tâm lý là một trong những điều khó nói nhất trên thế gian.

Chính vì vậy những tư vấn về tâm lý và sinh lý được rất nhiều người quan tâm.


Tuy nhiên những tư vấn nếu không phải xuất phát từ chuyên gia thì sẽ dễ gây những hậu quả nghiêm trọng. Đó chính là lý do, Tôi - Chuyên gia tư vấn tâm lý, sinh lý (muốn giấu tên), lập ra blog này.

Mệt mỏi vì vợ hay chỉ trích

Leave a Comment

Tôi năm nay 39 tuổi, vợ kém tôi 3 tuổi. Chúng tôi kết hôn khi cả hai đều đã lớn tuổi và không phải là mối tình đầu của nhau. Khi gặp nhau, chúng tôi đều là những người trưởng thành nên nhìn thấy rõ những nét cơ bản đủ để tin tưởng nhau và nảy sinh tình cảm rồi nhanh chóng kết hôn. 5 năm đầu tiên của cuộc hôn nhân, mọi thứ nhẹ nhàng trôi qua. Chúng tôi có 2 con gái xinh xắn và học giỏi. Những tưởng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi nhẹ nhàng trong hạnh phúc bình dị. Nhưng thực sự thời điểm gần đây tôi cảm thấy mệt mỏi trong cuộc hôn nhân với cô ấy. Vợ tôi càng ngày càng khó tính và hay chỉ trích mọi người trong gia đình khiến tôi cảm thấy ngạt thở mỗi khi về nhà.

Từ ngày vợ tôi thăng chức, cô ấy bận rộn hơn và từ đấy gia đình tôi dường như đảo lộn. Cô ấy không hài lòng với tất cả mọi người trong gia đình. Cứ về đến nhà là cô ấy mắng con. Nhà hơi bẩn chút cô ấy mắng giúp việc. Bữa cơm dọn ra, con tôi bị xuống chậm là cô ấy cáu gắt. Trong bữa ăn cô ấy mải mê chỉ trích người này người kia trong cơ quan. Ăn cơm xong, cô ấy phê bình con gái đầu học không đạt điểm số cô ấy đề ra, mắng con gái nhỏ viết chữ xấu, rồi quay sang ra lệnh đưa lịch ngay cho tôi phải rèn chữ cho con tuần 3 buổi. Xong cô ấy xuống bếp kiểm tra. Thấy giúp việc rửa bát chưa sạch cô ấy bắt rửa lại hết cả chứ không chỉ riêng cái bát bẩn ấy. Lên phòng, cô ấy kêu mệt mỏi với cái nhà này và nói tôi chẳng giúp gì cho cô ấy cả. Tôi thực sự thấy mệt mỏi. Ngày nào cô ấy đi công tác, mọi người ở nhà đều vui vẻ thoải mái. Bác giúp việc già cũng có vẻ được nhẹ nhõm hơn. Hai con gái vui vẻ trông thấy. Tuy vậy, tối nào cô ấy cũng điện thoại về kiểm tra. Song thế cũng còn dễ chịu hơn.

Đỉnh điểm là những lần giúp việc về quê, cả nhà như có chiến tranh. Mọi thứ đảo lộn và tôi thực sự phải "chạy trốn" khỏi vợ vì tôi sợ cảnh phải về nhà. Thò mặt đến nhà là thấy tiếng cô ấy. Các việc cô ấy đề ra khi vắng giúp việc cô ấy gạch đầu dòng và bắt tôi phải lựa chọn làm việc gì và không làm việc gì. Cô ấy sòng phẳng khiến tôi thấy tự ái. Tôi biết vợ nhiều việc nhưng cách ứng xử của cô ấy khiến tôi ngột ngạt. Đã có lần buổi tối tâm sự hai vợ chồng tôi nói những suy nghĩ của mình thì cô ấy lại cáu luôn: "Anh chẳng giúp gì được em cả". Nói xong cái, cô ấy bỏ đi ngay.

Câu nói ấy thực sự làm tôi tự ái. Chả nhẽ cả xã hôi này một mình vợ tôi thăng chức? Tôi cũng đi làm như cô ấy, cũng kiếm tiền cũng vất vả lo toan cho gia đình. Về nhà tôi cũng giúp việc phụ cho vợ những lúc vắng giúp việc. Tôi cũng chăm các con như cô ấy yêu cầu. Vậy thì tôi sai điểm nào? Hay cô ấy so sánh tôi với ai? Tôi đang chưa biết phải ứng xử ra sao. Hiện tại thì cô ấy làm tôi chán nản và cảm thấy ngạt thở. Tôi luôn tìm cách để về nhà muộn nhất có thể. Tôi mong lời khuyên để thoát tình trạng này. Xin chân thành cảm ơn!

Trần Phong

Thạch Thất, Hà Nội

Let's block ads! (Why?)

Đêm cuối cùng nghẹn ngào trước khi chia tay chồng

Leave a Comment

Tôi và anh yêu và lấy nhau đã được 10 năm. 10 năm biết bao kỷ niệm mặn nồng và cả những lần cãi nhau vì những lý do vụn vặt. Chồng tôi làm ở phòng nghiên cứu dược phẩm của một công ty dược lớn. 

Trong thời gian sống với nhau, tôi cũng biết anh là người tài giỏi, vì anh nhận được rất nhiều bằng khen, từng đi tham dự các hội nghị quốc tế về y dược. Nhưng tôi không ngờ anh lại là người giỏi đến thế! Cách đây hơn một năm, anh nhận được lời mời làm việc trong trung tâm nghiên cứu từ một hãng dược của Mỹ với bản hợp đồng 8 năm. 8 năm là biết bao nhiêu ngày đêm?

Tôi biết đây là cơ hội cả đời mới có một lần. Vì lý do cơ mật nên tôi không thể tiết lộ anh đang nghiên cứu loại thuốc nào, nhưng tôi biết đây là tâm nguyện và khát khao từ hồi nhỏ của anh. Cho nên anh chắc chắn đồng ý. Thế nhưng, tôi lại không thể theo anh. 

Anh nói rằng, sang đó anh sẽ tập trung nghiên cứu, sống trong phòng thí nghiệm là chính. Rồi các buổi hội thảo, viết báo cáo… sẽ chiếm hết thời gian của anh. Anh không muốn tôi phải sang nơi đất khách quê người rồi lầm lũi sống một mình trong căn nhà trơ trọi. Rồi anh sẽ trở thành ông chồng vô tâm, trở thành nguồn gốc khiến tôi đau khổ. Còn tôi sẽ trở thành mối bận tâm của anh. Vì thế, tốt nhất là ly hôn, để tôi và anh đều được tự do.

Chồng tôi không phải là người vô trách nhiệm. Tôi biết anh suy nghĩ như vậy là đúng đắn, tốt cho cả hai chúng tôi. Nên tôi nuốt nước mắt đồng ý. Vì chúng tôi chưa có con, nên việc ly hôn rất đơn giản. Nhưng chúng tôi đều luyến tiếc nhau nên cứ chần chừ mãi chẳng chịu viết đơn.

ly hôn

Tôi biết anh suy nghĩ như vậy là đúng đắn, tốt cho cả hai chúng tôi. Nên tôi nuốt nước mắt đồng ý. (Ảnh minh họa)

Anh từng hỏi nửa đùa nửa thật rằng tôi muốn một người chồng như thế nào? Tôi cũng nửa đùa nửa thật trả lời rằng tôi muốn một người đàn ông cao to, không nhất thiết phải đẹp trai, nhưng biết làm việc nhà. Người đàn ông đó tốt nhất là đã từng ly hôn để tôi đỡ mặc cảm, có con riêng hoặc chưa có đều được, lương ổn định. 

Tôi không ngờ anh lại thật sự dành 1 năm được hãng dược cho thời gian chuẩn bị, để tìm chồng mới cho tôi. Việc này anh tiến hành rất âm thầm. Ban đầu tôi không hề hay biết, chỉ biết thỉnh thoảng anh đưa tôi đi ăn tối để gặp gỡ người bạn này, bạn nọ của anh. 

Khi trở về, anh đều hỏi tôi thấy người đó thế nào. Tôi trả lời: “bình thường”, “không tốt bằng anh”, “không đẹp trai bằng anh”, “hình như hơi khó tính”... Nhưng sau này khi hỏi về lai lịch những người đó, tôi mới biết họ hoàn toàn đạt tiêu chuẩn mà tôi nói. Hóa ra đó là những người anh cố ý tìm cho tôi. 

Cuối cùng, khi chỉ còn 2 tháng nữa là anh đi, để chiều ý anh, tôi gật đầu ưng thuận một người trong số đấy. Suốt 2 tháng còn lại, anh giúp tôi hẹn hò với người đó, bảo tôi đi chơi riêng và ở bên người đó cả ngày xem có ổn thỏa không? Những lần ấy, tôi đều trốn trong một căn phòng để khóc. 

Đêm cuối cùng trước khi chồng xuất ngoại, chúng tôi ôm nhau cả đêm không ngủ, không nói năng gì. Tôi cũng không còn khóc được nữa, chỉ ghì chặt đôi tay như sợ anh đi mất.

4 giờ sáng anh dậy, thay đồ để ra sân bay, lúc đó tôi vẫn tỉnh, nhưng sợ chia ly nên giả vờ ngủ để trốn tránh khoảnh khắc ấy. Tôi cảm nhận được anh hôn lên má, lên tóc tôi một cách đầy lưu luyến, rồi kéo chăn cho tôi và ra khỏi nhà, đóng cửa lại khe khẽ. 

Nghe thấy tiếng khóa cửa tôi mới dám bật khóc. Những ngày sau đó, chúng tôi không liên lạc với nhau. Anh đã quyết tâm cắt đứt, số điện thoại bên Mỹ anh không gửi cho tôi, địa chỉ email, tài khoản mạng xã hội, tôi biết nhưng chẳng dám gửi bất kỳ tin nhắn nào, sợ làm phiền tới anh. 

ly hôn

Chúng tôi ôm nhau cả đêm không ngủ, không nói năng gì. (Ảnh minh họa)

Anh nói toàn bộ tài sản và căn nhà anh để lại cho tôi, những sách vở, tài liệu và đồ vật của anh, anh gói ghém hết và chuyển về nhà mẹ đẻ. Phòng làm việc của anh bỗng chốc trống rỗng, ngoài chiếc bàn trơ trọi khiến tôi không dám bước vào đó. 

Nửa tháng sau khi anh đi, tôi mới can đảm mở cánh cửa đó ra. Ngay trên bàn làm việc là một tờ đơn thỏa thuận ly hôn anh đã ký. Mọi điều khoản trong đó đều có lợi cho tôi. Cầm tờ đơn đó, tôi chỉ muốn vò nát, xé vụn nó ra. Nhưng cuối cùng tôi lại đặt nó gọn gàng vào ngăn kéo. Tôi muốn chờ tới khi trái tim mình không còn đau nữa, mới lấy ra ký tên mình lên đó. 

Giờ đã được 3 tháng kể từ khi chồng xuất ngoại, tôi không hề biết một tin tức gì về anh. Chỉ có vài lần mẹ chồng gọi điện đến, an ủi bảo tôi mau chóng tìm người mới mà lập gia đình. Bà rất thương tôi nhưng bà không can thiệp được vào chuyện của hai chúng tôi. 

Tôi rất buồn, tôi chưa thể quên được anh. Tôi có nên cầu xin anh cho tôi cùng sang đó. Dù làm công việc thu ngân ở cửa hàng, dù sống một mình cũng được, để thỉnh thoảng anh về nhà với tôi được không? Hay nên chấp nhận những gì anh đã an bài cho tôi, quên anh và lấy một người chồng mới?

Let's block ads! (Why?)

Tôi đẹp trai, phong độ mà vẫn bị vợ 'cắm sừng'

Leave a Comment

Tôi là kỹ sư, 40 tuổi, có vợ nhỏ hơn 2 tuổi làm giáo viên, cưới nhau được 11 năm và có 2 con, nhà cửa khang trang, tiện nghi đầy đủ, đất đai rộng rãi. Cuộc sống đang rất hạnh phúc thì có biến cố lớn đến với gia đình. Vào thời điểm trước Tết, tôi phát hiện vợ có dấu hiệu ngoại tình như ăn diện nhiều hơn, có các cuộc gọi và tin nhắn khả nghi nên âm thầm điều tra. Sự thật làm tôi sốc khi biết vợ hay đi cà phê vào những lúc trống tiết ở trường và có những tin nhắn yêu thương nhớ nhung với người đàn ông khác, đó chính là đồng nghiệp của cô ấy. Trước đây có trống tiết là cô ấy về nhà với con nhỏ ngay vì nhà tôi cách trường khoảng một km. Tôi bình tĩnh giải quyết mà không làm ầm lên vì sợ sự nghiệp và danh dự của vợ bị đổ vỡ.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Khi vợ chồng nằm ngủ, tôi nhẹ nhàng nói chuyện, cô ấy khóc, nhận lỗi và mong muốn được tha lỗi. Vợ nói sẽ làm lại tất cả để mở lối đi vào trái tim tôi. Với anh đồng nghiệp kia cũng vậy, tôi trực tiếp gặp và vài lần gọi điện, anh ta xin lỗi và hứa sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa. Cả gia đình đón một cái Tết mà người ngoài nhìn vào cảm thấy rất hạnh phúc đầm ấm. Em gái tôi cũng về ăn Tết cùng, ngỡ anh chị rất hạnh phúc. Sau Tết, vì đã xảy ra chuyện tình cảm lăng nhăng nên tôi không muốn cô ấy tham gia các buổi gặp mặt với bạn bè, đồng nghiệp nhưng vợ không quan tâm đến ý kiến của chồng và chúng tôi đã to tiếng cãi nhau, cùng nhau ký vào đơn thuận tình ly hôn.

Qua ngày sau, cô ấy âm thầm lấy lại đơn và tự hủy. Mẹ tôi biết chuyện lăng nhăng đó nên mắng chửi cô ấy thậm tệ, thế là giữa mẹ chồng và nàng dâu xảy ra xung đột. Đến bây giờ, mặc dù đã im lặng bỏ qua cho cô ấy nhưng vẫn không cam tâm, tôi rất đau khổ khi không thể quên được những dòng tin nhắn đó, hình ảnh hai người bên nhau tâm sự luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Hai đứa con rất yêu thương nhau và yêu thương bố mẹ, tôi không thể bắt chúng phải chia ly và làm thiếu thốn tình cảm của bố hoặc mẹ chúng được. Lòng tôi luôn quặn đau nhưng phải cố vượt qua vì các con thân yêu. Tôi rất cố gắng nhưng không tự tin lắm, không biết có giữ nổi mình nữa không? Tôi cũng đẹp trai, phong độ và đào hoa, mà giờ hạnh phúc gia đình đang trên bờ vực thẳm. Rất mong nhận được sự chia sẻ, an ủi và động viên của mọi người.

Theo Dũng/Ngôi sao

Let's block ads! (Why?)

Quên tắt bóng điện mẹ chồng bắt quỳ giữa nhà để 'hối lỗi'

Leave a Comment

Chưa ai ghê gớm như mẹ chồng em, cũng chưa ai keo kiệt đến mức bủn xỉn như bà. Em có thể khẳng định điều này và sau gần 2 năm chịu đựng em cũng phải ra đi sau một trận cãi vã kịch liệt không có hồi kết.

Những ngày đầu tiên em về làm dâu đúng vào mùa hè nóng nực nhất nên đã có dịp chứng kiến sự tiết kiệm để mức hà tiện của bà. Nhà chồng ở quê không có điều hòa chỉ có 2 cái quạt cây nhưng bà cũng rất hạn chế bật để tiết kiệm điện. Bà yêu cầu vợ chồng em buổi tối chỉ được bật quạt tầm 2- 3 tiếng sau đó phải tắt vì "gần sáng trời mát không việc gì phải dùng đến quạt nữa". Mấy ngày đầu sợ mẹ chồng em cũng nơm nớp hẹn giờ để dậy tắt quạt nhưng sau thấy quá phiền hà em cũng mặc kệ. Thế là bà thường xuyên xông vào phòng chúng em để tắt quạt.

Có hôm em ăn mặc mát mẻ (mùa hè nóng vợ chồng em lại ngủ riêng) đang ngủ thì thấy một cái bóng đen lù lù trong phòng. Em mắt nhắm mắt mở hoảng hốt la ầm lên, chồng em cũng bật dậy vì tưởng có trộm vào nhà hóa ra là mẹ chồng em lại vào phòng để tắt quạt. Bà cứ đứng ngoài cửa rình nếu nghe thấy im ắng là về phòng ngủ còn nghe tiếng quạt rè rè bà vào phòng tắt cho bằng được. Em vừa ngượng vừa bực không thể tả được.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ngoài quạt các thiết bị điện tử trong nhà như ti vi cả nhà cũng rất hạn chế bật vì bà bảo: "Toàn những phim vớ vẩn chỉ tổ tốn tiền điện". Nhà có tủ lạnh nhưng không bao giờ cắm điện, chỉ vào dịp Tết hoặc cuối tuần có con gái và các cháu ngoại về chơi bà mới cắm điện. Tương tự với máy giặt, số lần được dùng cũng đếm trên đầu ngón tay. Vào mùa đông đồ không thể khô nổi nên họa hoằn lắm bà mới dùng đến chế độ vắt.

Dù nhà không quá thiếu thốn nhưng bếp củi vẫn được bà dùng triệt để. Nửa năm thay 1 bình gas bà đã kêu trời vì tốn kém. Bà còn nói: "Từ ngày con H. (là em) về nhà gas tốn hẳn". Em sợ nhất là ngày cuối tháng khi người thu tiền điện đến. Dù tháng đó ít hay nhiều bà cũng ca thán một trận cho hả lòng về việc tiền điện quá nhiều trong khi em thấy số tiền của nhà chồng em thấp nhất trong cả dãy xóm. Em nghe bà than vãn mà nổi hết cả da gà. Bà kêu nhiều đến nỗi chị thu ngân có lần phải nói: "Bác thấy tốn kém quá thì từ mai báo điện lực họ cắt luôn đi đỡ phải xót tiền".

Lúc em có bầu thèm các món ăn vặt nhưng không dám mua về ăn vì mỗi lần nhìn thấy em mang gì về nhà bà lại ca bài ca cũ: "Cơm canh đủ chất cả rồi ăn thêm chỉ tổ béo bụng, tốn tiền". Mỗi lần em thèm gì quá đều mua giấu vào túi xách rồi đưa lên phòng riêng ăn cho đã cơn thèm. Em ăn lấy ăn để ăn trong sự sợ hãi mẹ chồng lên bắt gặp được. Có hôm chồng em đi làm về mua cho vợ túi mía bà nhìn thấy tức mắt chửi: "Hôm qua đã ăn cam rồi hôm nay lại mía, miệng ăn núi lở, đến lúc hết tiền đến cám còn chả có mà ăn". Em nghe mà chảy nước mắt.

Chưa hết tức, sáng ngày mai bà đi chợ mua luôn 5, 6 cây mía và vứt chỏng chơ giữa sân. Hàng xóm đi qua hỏi bà mát mẻ trả lời: "Con dâu lá ngọc cành vàng nhà tôi nghén, thèm ăn nên tôi mua hầu nó. Người ta có con có cái thì tìm cách kiếm tiền, tiết kiệm để nuôi con đằng này đã ở nhà ăn không ngồi chơi lại còn muốn ăn cho đẫy mồm". Kể thêm với mọi người, em từ lúc lấy chồng chưa xin được việc nên vẫn ở nhà. Sau khi bầu bí, bị nghén quá nên chồng em động viên "Con lớn thì hẵng đi làm". Từ đấy bà cứ viện cái cớ em không làm ra tiền để xỉa xói em.

Mặc dù ở nhà biết mình không làm ra tiền nên em cũng hạn chế hết sức việc chi tiêu. Thỉnh thoảng bố mẹ, các chị gái em cũng cho em ít tiền tiêu vặt để có đồng ra đồng vào nhưng bà nhìn thấy em như cái cỗ thiêu tiền của gia đình bà. Những câu: "Dâu nhà người ta đưa tiền về nhà còn nó về nhà này chỉ biết ăn với tiêu" em thường xuyên được nghe.

Vì bài ca "tiết kiệm" của bà lặp đi lặp lại suốt ngày em đâm ra ám ảnh. Bữa cơm em không dám gắp thức ăn chỉ dám ăn cơm không với vài ba cọng rau rồi chan canh ăn cho qua bữa. Nhìn vợ ăn uống ít chồng em sốt sắng, lo lắng thì bà đã bóng gió: "Ăn vặt no rồi lấy bụng đâu nữa mà ăn cơm".

Chồng em thương vợ nhưng cũng không dám trái lời mẹ. Lương anh được bao nhiêu đưa cho mẹ một nửa để lo tiền ăn uống mong bà mua thêm thức ăn bồi bổ cho vợ nhưng chưa bao giờ bà mua thêm một món gì khác lạ ngoại trừ 1 đĩa rau (thường là rau luộc để lấy nước khỏi phải tốn tiền nấu thêm món canh) và một đĩa thức ăn mặn.

Có lần chồng em bảo: "Nhà mình có thiếu thốn quá đâu mà mẹ phải thế (chồng em đi làm và bà có lương hưu). Thậm chí con biết mẹ còn có mấy sổ tiết kiệm không dưới trăm triệu trong ngân hàng". Lúc này bà lại giả lả: "Chúng mày hoang phí nên giờ hai đứa gần 30 tuổi đầu không có cái gì trong tay, ngay cái nhà chúng mày ở bây giờ cũng là do tao xây nên. Đã không kiếm được lại còn tiêu hoang thì chết con ạ".

Đỉnh điểm là tuần vừa rồi chồng em đi công tác, chỉ em với bà ở nhà. Lúc này bụng em đã qua tháng thứ 6, buổi đêm em rất hay buồn đi tiểu nên ra vào nhà vệ sinh thường xuyên. Mỗi lần đi xong em đều tắt đèn cẩn thận thế mà tối ấy em vừa mệt vừa buồn ngủ đã vội đi ra mà quên tắt điện. Em về phòng ngủ một mạch gần sáng thì giật mình bởi tiếng gọi réo rắt của bà. Lúc bà tố tội em sợ vô cùng (mấy lần trước em đều bị bà mắng té tát). Cuối cùng bà lớn tiếng bắt em quỳ xuống để "cho nhớ chứ không cứ xin lỗi xơi xơi rồi lại quên". Tất nhiên những lời yêu cầu vô lý của bà em không chấp nhận.

Cãi qua cãi lại bà đuổi em ra khỏi nhà. Lúc đấy quá uất hận em chẳng còn nghĩ được bà nói thật hay chỉ dọa con dâu. Vậy là vừa sáng sớm em đã thu xếp quần áo bắt xe về nhà ngoại. Chiều tối hôm đó chồng em về nhà không thấy vợ đã qua nhà ngoại để đón em. Tuy nhiên anh ấy có nói thế nào cũng không thuyết phục được em quay lại. Em chấp nhận việc sinh con mà không có chồng bên cạnh chứ không thể để cho con em có một người bà nội như thế.

Em làm thế không biết là đúng hay sai, xin hãy cho em một lời khuyên?

Phùng Ngọc H. (Bắc Ninh)

Let's block ads! (Why?)

òng tin nhắn ám ảnh sau cuộc gặp gỡ với mẹ chồng tương lai

Leave a Comment

Anh là bác sĩ ở một bệnh viện tuyến Trung ương còn tôi là nhân viên ở một cơ quan nhà nước. Chúng tôi chỉ mới yêu nhau được 6 tháng nhưng vì thấy hợp nhau nên đã quyết định làm đám cưới.

Tôi dẫn anh về ra mắt gia đình, mọi thứ đều suôn sẻ và tốt đẹp. Nhưng cuộc gặp gỡ của tôi với gia đình anh thì vô cùng thảm hại. Cảm giác xấu hổ và lo lắng cứ tràn ngập trong tôi. Tôi không dám nói gì và muốn chạy trốn khỏi anh.

Bây giờ tôi xin kể câu chuyện này ra để mọi người nghe và tư vấn giúp tôi.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nhiều năm trước, tôi có yêu một người đàn ông. Anh ta làm trong ngành du lịch rất đẹp trai, tài giỏi và có điều kiện. Chúng tôi yêu nhau được 3 năm thì tôi có thai.

Lúc phát hiện cái thai đã được 7 tuần nhưng tôi không dám nói chuyện với gia đình mà chỉ nói với anh. Tôi đã nghĩ anh sẽ rất hạnh phúc hoặc ít nhất là anh sẽ lập tức cùng tôi đến gặp bố mẹ để xin cưới. Thế nhưng anh nhận tin báo của tôi với một sự hốt hoảng đến tột độ. Tiếp đến anh ra sức trách móc tôi, bảo tôi vô dụng, có mỗi việc tránh thai cũng không làm được.

Thế là tôi khóc như mưa như gió suốt một buổi chiều. Anh thấy tôi khóc thì càng sốt ruột nên càng cau có, cằn nhằn với tôi. Sau đó anh trợn mắt, bắt tôi im để anh còn tính toán.

Hôm sau, trong khi tôi vẫn còn đang say sưa trong giấc ngủ thì anh nhắn tin bảo đi công tác ít ngày và anh tắt máy. Tôi liên lạc với anh không được.

1 tuần sau vì quá sốt ruột về anh và lo cho cái thai trong bụng mình đang lớn dần nên tôi điện thoại đến công ty anh (đây là điều tối kỵ mà anh cấm tôi trong suốt thời gian yêu nhau). Tuy nhiên khi điện thoại tới đây tôi mới biết, anh không hề đi công tác như đã nói với tôi. Thế là sau cuộc điện thoại hết sức nhẹ nhàng với tôi, anh phi xe đến tận cổng cơ quan gọi tôi xuống, sau đó không nói không rằng anh đưa tôi đến một nhà nghỉ rồi thuê 1 phòng.

Vào phòng, anh tát tôi tới tấp, bảo tôi không coi trọng lời nói của anh, dám gọi đến công ty anh ... rồi ném vào mặt tôi 2 tờ 500 nghìn và bảo tôi tự giải quyết.

Tôi nghĩ anh đang giận vì tôi đã phạm phải điều tối kỵ mà anh hay nhắc nhở nên tôi chỉ biết chạy theo ôm lấy chân anh và xin anh tha thứ cho lỗi lầm của mình. Thế nhưng anh vẫn dứt khoát.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

2 tuần sau, không còn cách nào khác tôi đành đến một cơ sở y tế để thực hiện việc anh mong muốn. Đến cơ sở, sau khi khám và siêu âm cho tôi, vị bác sĩ liên tục động viên tôi đừng bỏ thai mà tội nghiệp.

Phần vì đã quyết tâm bỏ đi giọt máu có lên quan đến kẻ bạc tình, phần vì quá hoảng sợ nên tôi đã quát lại bác sĩ bằng cái giọng rất gằn. Sau đó, tôi yêu cầu vị bác sĩ làm công việc mà tôi đã đăng ký và cam kết chịu mọi trách nhiệm nếu ca nạo phá thai có biến chứng.

Xong xuôi, tôi trở lại công việc bình thường và dần lãng quên người đàn ông bội bạc cũng như đứa trẻ chưa kịp hình thành kia. Không thể ngờ sau gần 4 năm tôi lại gặp lại người bác sĩ ấy trong hoàn cảnh vô cùng trớ trêu. Ấy là mẹ của người yêu tôi bây giờ.

Hôm tôi gặp bác, bác bảo nhìn tôi quen quen mà không nhớ đã gặp ở đâu khiến tim tôi như ngừng đập. Sau đó tôi trở về nhà thì nhận được luôn tin nhắn của bác. Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn: "Có phải cháu là cô gái của 4 năm về trước tại X? (tên cơ sở y tế tôi đã đến phá thai - nv)".

Tôi hoảng hốt và run rẩy còn hơn cái ngày tôi quyết định bỏ đi đứa con trong bụng mình. Vì thế tôi không còn dám cầm đến điện thoại để trả lời bác nữa. Tôi sợ quá, mong mọi người hãy tư vấn giúp tôi. Tôi phải làm sao bây giờ?

L. H.N (Hà Nội)

Let's block ads! (Why?)

Xanh mặt vì những lần vợ phản ứng quá thật thà

Leave a Comment

Trong số những cô gái vây quanh, tôi quyết định chọn em làm người bạn đời của mình. Em xinh xắn, ngây thơ và mộc mạc đúng chất của một cô gái xuất thân từ thôn quê lên thành phố lập nghiệp. Mấy anh bạn đồng nghiệp còn phải nể vì sự lựa chọn vợ chuẩn của tôi.

Về làm dâu, em được lòng mọi người trong gia đình chồng ở sự lo toan và luôn biết cách vun vén cho gia đình. Em là người thẳng tính, chẳng bao giờ giấu giếm suy nghĩ của mình mà luôn nói thẳng, nói thật.

Tuy vậy càng sống chung với nhau, tôi càng nhận ra chính cái sự thật thà và không biết giấu tâm tính của mình ấy lại là một cái tội. Tôi vẫn hiểu thật thà là điều hết sức đáng quý của mỗi con người nhưng quá mức cũng sẽ khiến đối phương khó chịu và càng xa lánh.

Lấy nhau được vài tháng, tôi dẫn em về nhà bác cả chơi tiện thể dự đám cưới của ông anh họ. Anh ta năm nay 28 tuổi nhưng chị vợ thì lớn hơn đến 4 tuổi. Nhìn bề ngoài, đã thấy cô dâu chú rể khá khập khiễng với nhau vì trông cô dâu có vẻ già dặn hơn rất nhiều. Ai cũng biết điều đó nhưng đều không nói ra vì phép lịch sự.

 Mấy anh bạn đồng nghiệp còn phải nể vì sự lựa chọn vợ chuẩn của tôi. (Ảnh minh họa)

Mấy anh bạn đồng nghiệp còn phải nể vì sự lựa chọn vợ chuẩn của tôi. (Ảnh minh họa)

Ấy vậy mà vợ tôi vừa biết chuyện đã cười hi hí. Đã vậy khi cô dâu chú rể đến bàn tiệc, em vẫn mím môi mím lợi cười khiến ai cũng ngại ngùng. Cô dâu chú rể vừa đi khỏi, em đã nói với tất thảy: “Trông buồn cười không chịu được, cứ như hai chị em nhỉ!”. Sau câu nói của vợ tôi, cả bàn tiệc gượng gạo rồi lẳng lặn ăn, tránh bàn tán vì sợ vợ tôi tiếp tục nói ra lời không hay.

Tháng trước, có vợ chồng ở sát nhà tôi đi liên hoan công ty. Chẳng là chị vợ có mua cho ông chồng một cái áo sơ mi màu hồng phấn trông khá đẹp. Đến khi cả hai ra xe để chuẩn bị đi thì gặp vợ tôi.

Chị vợ kia tíu tít hỏi về chiếc áo mà mình mới mua cho chồng thế nào. Vợ tôi ngắm nghía một lúc rồi lắc đầu: “Đàn ông mà áo màu hồng phấn cứ như là mấy anh đồng bóng ngoài đường ấy!”.

Vì câu nói đó mà vợ chồng hàng xóm cãi nhau, chồng cởi áo rồi ném thẳng xuống đất, vợ thì oán giận này nọ.

Đã nhiều lần tôi nhắc nhở vợ về cách cô ấy phát ngôn. Tôi biết cô ấy tính thẳng lại thật thà nên mới có gì nói đó chứ không hề có ý xấu. Nhưng nghĩ kỹ thì mới thấy chính cái sự thật thà vô tội ấy, lại khiến cho người khác nói mình là vô duyên mà thôi.

Vợ tôi nghe chồng nói một hồi cũng ú ớ dạ vâng nhưng tôi biết cái tính ấy nó đã ngấm vào trong người thì khó mà bỏ được. Cô ấy còn khẳng định việc mình nói thật, nói thẳng thì không có tội, thậm chí là đáng được tuyên dương. Vợ tôi còn bảo rằng thà mất lòng trước được lòng sau còn hơn thấy sự thật rành rành ra đó mà không nói thẳng thì thấy rất khó chịu. Tôi cũng đến bó tay với cô vợ của mình.

 Vợ tôi mà cứ kiểu nói thẳng, nói thật này thì tôi sợ hậu quả sẽ còn tiến xa hơn. (Ảnh minh họa)

Vợ tôi mà cứ kiểu nói thẳng, nói thật này thì tôi sợ hậu quả sẽ còn tiến xa hơn. (Ảnh minh họa)

Ngay chính người nhà của tôi cũng nhiều lần bị em cho xanh mặt vì sự thẳng thắn mất kiểm soát ấy.

Cậu em trai của tôi, lâu nay nó vẫn trầm tính và ít nói nhất nhà. Đã gần 27 tuổi rồi mà chẳng bao giờ thấy em trai dẫn bạn gái về nhà ra mắt ngoài việc cắm đầu vào công việc. Hôm ấy đang lúc dùng bữa cơm tối, mẹ tôi có động viên em ấy nên tính chuyện yêu đương đi là vừa. Em trai tôi chỉ cười và không nói gì rồi cúi đầu ăn cơm.

Thấy vậy, vợ tôi liền tỏ vẻ quan tâm hỏi han: “Tôi thấy chú cũng đẹp trai, điềm đạm mà sao kén chọn thế? Hay là chú mắc bệnh ở chỗ kín, khó nói nên mới không muốn yêu ai?”.

Nghe xong câu chất vấn của chị dâu, em trai tôi tức giận bỏ đũa xuống mâm, rồi lên phòng. Bố mẹ tôi thì ngao ngán vì việc con dâu thiếu suy nghĩ trong lời nói. Lúc ấy, tôi phải đá chân vợ thì cô ấy mới hiểu là mình hơi quá lời. Về phòng, vợ tôi còn lườm nguýt tôi, cô ấy nói chỉ muốn đùa chút cho bớt căng thẳng, nào biết lại chạm tự ái của chú ấy.

Mới chỉ có một thời gian lấy nhau thôi mà vợ tôi đã gây ra không ít chuyện chỉ vì cái sự thật thà đến độ vô duyên ấy. Vợ tôi mà cứ kiểu nói thẳng, nói thật này thì tôi sợ hậu quả sẽ còn tiến xa hơn. Tôi phải khuyên vợ mình thế nào để cô ấy không phải dại miệng nữa đây mọi người?

Theo Trí Thức Trẻ

Let's block ads! (Why?)

Vợ rủ trai trẻ về ngủ trong phòng của chúng tôi

Leave a Comment

Tôi đã bước sang tuổi 34, sinh ra ở vùng miền núi; nhà nghèo, suốt thời học sinh chỉ ăn cơm độn ngô, sắn nhưng bố mẹ luôn động viên tôi học hành. Rồi tôi cũng bước chân ra thành phố, vừa học vừa làm thêm, gặp nhiều may mắn trong kinh doanh, gặp được nhiều người giúp đỡ nên tôi lên rất nhanh. Tôi gặp em, con gái một gia đình có quyền chức và khá giả. Em xinh đẹp, sống sâu sắc, không kỳ thị. Tôi chinh phục được em, gia đình em cũng rất quý mến tôi bởi sự vươn lên. Chúng tôi đến với nhau bằng một đám cưới, vất vả làm lụng rồi cũng có nhà cửa, những đứa nhỏ và công việc được xã hội kính trọng ở một thành phố nhỏ.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chưa muốn dừng lại ở đó, tôi và em đã thống nhất cả hai cần đi xa hơn nữa để có điều kiện tốt hơn cho con cái sau này. Tôi lại đi học, tìm kiếm công việc mới. Sau một năm trời, tôi đã có công việc tốt ở thành phố lớn hơn với mức lương nhiều người mơ ước, kế hoạch đoàn tụ của chúng tôi đã được vạch sẵn. Tôi chuẩn bị nhà cửa, chỗ ăn học cho con, chỗ làm cho em xong xuôi đâu vào đó, chỉ đợi vài ngày nữa là về đón vợ con. Em cũng gửi con về cho nội trông để tiện thu xếp đồ đạc và công việc.

Trong thời gian tôi đi học cũng biết được vợ ở nhà bị nhiều người dèm pha nhưng tôi luôn tin tưởng em, bỏ qua hết những lời nói đó. Gần đến ngày tôi về đón em thì nửa đêm có người lạ gọi tôi, đầu dây bên kia ồn ào, tôi nghe được họ nói vào bắt quả tang em cùng một người con trai khác tại phòng ngủ của em, người này kém em 7 tuổi, cả hai trong tình trạng không quần áo. Mọi thứ sụp đổ với tôi. Tôi gặp em và rồi lại ra đi chỉ với một ba lô và ít giấy tờ cá nhân. Em không cho tôi đem theo con, tôi không dám giằng co, nghĩ rằng "lá rụng về cuội", trước sau gì lớn lên con cũng sẽ tìm về cha thôi, tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ dành cho con, đợi ngày đó.

Tôi lại buồn vô kể, suốt ngày lang thang cà phê một mình với khói thuốc cay mắt, có hội nào nhậu nhẹt thì tôi lại say khướt, cảm giác thiếu vắng, nhớ con, nhớ em. Tôi biết mình còn yêu em rất nhiều, lúc nào cũng chỉ nghĩ về em nhưng không thể tha thứ. Bạn bè giới thiệu người này người kia nhưng tôi hoàn toàn vô cảm, thậm chí sợ tất cả phụ nữ. Giờ tôi phải làm sao, sống nốt phần đời còn lại như vậy hay sao? Tôi chưa già lắm, mới 34 tuổi thôi, sống một cuộc sống côi cút buồn tẻ thế này thì công danh tiền bạc để làm chi? Còn làm lại ư? Tôi sợ phụ nữ lắm rồi.

Dũng

Let's block ads! (Why?)