Sinh lý, tâm lý là một trong những điều khó nói nhất trên thế gian.

Chính vì vậy những tư vấn về tâm lý và sinh lý được rất nhiều người quan tâm.


Tuy nhiên những tư vấn nếu không phải xuất phát từ chuyên gia thì sẽ dễ gây những hậu quả nghiêm trọng. Đó chính là lý do, Tôi - Chuyên gia tư vấn tâm lý, sinh lý (muốn giấu tên), lập ra blog này.

Tôi đang chết mòn trong sự cô đơn

Leave a Comment
 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi 33 tuổi, chồng hơn tôi 4 tuổi, chúng tôi cưới nhau được 9 năm và có một cậu con trai lên 7 tuổi, hiện tô đang mang bầu cô con gái thứ 2. Gia đình tôi sống ở quê nghèo, còn anh sinh ra và lớn lên ở thành phố, gia đình lại có điều kiện, nên từ khi quen đến khi cưới tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách chẳng thể lấp đầy được. Khoảng cách này không phải do tôi tạo ra, hay do sự mặc cảm của tôi mà thành, khoảng cách này xuất phát từ thái độ của anh và những người thân trong gia đình anh.

Ngày anh dẫn tôi về ra mắt bố mẹ, mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi, gia đình cháu làm ruộng à, thế thì về làm dâu nhà bác liệu có hợp không?. Tôi ngượng đỏ mặt, chỉ dám cười trừ, tôi định sẽ chia tay với anh, nhưng anh động viên tôi, nói mẹ anh không khéo nói nên đừng chấp bà. Rồi anh nói yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ.

Mang tiếng nói yêu tôi, nhưng anh không yêu chiều tôi như những cặp đôi khác, như những người đàn ông khác nói yêu tôi, tôi cũng đắn đo vì điều này, nhưng vì nghĩ tính anh như vậy nên tôi chấp nhận làm vợ anh.

9 năm làm vợ anh, tôi không nhận thấy mình được yêu thương. Anh không bao giờ chia sẻ với tôi bất cứ chuyện gì, chuyện công việc, chuyện bạn bè, tiền nong anh không bao giờ nói với tôi. Hồi vợ chồng còn ở chung với bố mẹ chồng, mỗi lần mẹ chồng phàn nàn gì về tôi là anh chẳng cần biết đúng biết sai, anh cứ tát cho tôi một cái đã rồi mới hỏi tôi xem như thế nào. Anh nói dù mẹ đúng hay mẹ sai thì tôi cũng là người có lỗi. Tiền đi làm về anh cũng đưa cho mẹ chứ chẳng đưa cho tôi, rồi đi chợ ăn uống hàng ngày mẹ anh lại đưa cho tôi chứ không phải là anh.

Từ khi hai vợ chồng ra ngoài ở riêng, thu nhập hàng tháng anh giữ lại gần hết chỉ đưa cho tôi vài triệu, tằn tiệm lắm tôi mới đủ chi tiêu trong gia đình, con cái. Không bao giờ có chuyện anh đưa mẹ con tôi đi siêu thị vào các ngày cuối tuần, anh cũng không san sẻ với tôi việc nhà, mọi chuyện liên quan đến anh cũng không chia sẻ với tôi. Đến ngay cả chuyện chăn gối anh cũng thích thì bắt tôi chiều, chứ không bao giờ hỏi han xem tôi cảm thấy như thế nào.

Hàng ngày sống bên chồng, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng tôi luôn cảm thấy mình cô đơn, lạc lõng. Tôi không chia sẻ với chồng được bất cứ chuyện gì, dù vui, dù buồn cũng tự mình trải qua. Tôi cảm thấy mình đang chết dần, chết mòn trong sự cô đơn, trong chính ngôi nhà và bên cạnh chồng mình.

Theo Đất Việt

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Mùng Một Tết, tôi bị bồ của chồng tới tận nhà dằn mặt

Leave a Comment

Có ai như tôi không, đầu năm đã chịu một cú sốc lớn đến mức chao đảo cả gia đình.

Tôi năm nay đã 32 tuổi, lấy chồng cũng gần 8 năm. Sống chung với anh lâu như vậy nên trong lòng tôi hết sức tin tưởng anh. Chồng tôi tuy không điển trai, cũng không giỏi kiếm tiền, nhưng lại rất thật thà và hết lòng với vợ con. Anh là nhân viên văn phòng nên thời gian rảnh khá nhiều. Vậy mà không bao giờ anh đi la cà quán xá. Tan giờ làm, anh đi đón con rồi ghé chợ mua thức ăn. Về nhà, anh phụ tôi chăm con hoặc làm việc nhà mà chưa từng kêu than một lời.

Đặc biệt, anh rất thương con. Thằng bé nhà tôi đã 4 tuổi nhưng vẫn được bố đút ăn hàng ngày. Thằng bé muốn gì được đó nên rất quấn bố. Cứ cuối tuần, anh lại chở 2 mẹ con tôi đi ăn, đi chơi. Nếu con bệnh, cũng chính anh nghỉ làm để ở nhà chăm con. Có đợt con tôi nằm viện nửa tháng vì bệnh sởi, anh túc trực ngày đêm để chăm sóc. Tôi đi làm rồi ghé qua bệnh viện nhưng anh đều bắt tôi về nhà nghỉ ngơi để mai đi làm tiếp. Nhìn cách anh chăm con, chiều con, mọi người đều tấm tắc khen tôi tốt số mới lấy được một người chồng tốt như vậy. Còn tôi, tôi cũng thấy mình quá may mắn khi được làm vợ anh.

Thông thường, mùng Một Tết, sau khi cúng tổ tiên xong, chúng tôi sẽ đi chùa rồi về ngoại. Mùng 2 về nội, thăm họ hàng. Mùng 3 thì đi cả nhà đi chơi riêng một ngày. Việc đi chúc Tết như vậy đã trở thành một lịch trình thường xuyên của chúng tôi. Vậy mà, tôi không ngờ, năm nay mọi thứ lại bị đảo lộn hết cả.
mùng một tết

Sống chung với anh lâu như vậy nên trong lòng tôi hết sức tin tưởng anh. (Ảnh minh họa)

Mùng Một Tết, sáng sớm chồng tôi đã chở con đi dạo để hưởng không khí Tết yên bình êm ả. Chỉ còn một mình tôi ở nhà chuẩn bị mâm cỗ cúng tổ tiên, chờ cả nhà về là ăn cơm rồi đi chúc Tết. Đang loay hoay ở nhà dưới, tôi bỗng nghe tiếng bấm chuông cửa inh ỏi. Ngỡ có khách đến, tôi vội vã thay váy áo rồi chạy ra.

Một cô gái lạ, trẻ, xinh đẹp, đi xe ga đang đứng trước nhà. Tưởng khách của chồng, tôi mời vào rồi đon đả lấy bánh rót nước mời. Cô ta vào nhà cũng rất tự nhiên, cứ nhìn khắp nhà mà chẳng nói câu gì. Khi tôi bưng đĩa trái cây lên thì thấy cô ta đang chăm chú nhìn tấm ảnh cưới vợ chồng tôi đặt trong phòng khách. Tôi cười hỏi cô ta có phải bạn chồng tôi không để tôi gọi điện anh ấy về. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt rất lạ rồi nói thẳng: “Tôi đến để tìm chị”. 

Khi đó, phải nói là tôi rất bất ngờ trước cách xưng hô và thái độ của cô nàng này. Tôi chưa kịp hỏi tên thì cô ta đã nói một tràng: “Tôi là người yêu của anh Thành. Anh ấy chắc cũng kể cho chị nghe về tôi. Anh ấy nói đã hết tình cảm với chị, chỉ yêu tôi, và sống với chị giờ chỉ vì trách nhiệm với con. Anh ấy đòi li hôn nhưng chị không đồng ý. Tôi nghĩ khi tình yêu đã hết thì níu kéo cũng chẳng được gì, chi bằng giải thoát cho nhau. Chị hãy buông tha cho anh ấy. Con trai nếu chị không nuôi, tôi sẽ thương yêu nó như yêu thương con ruột tôi.”

mùng một tết

Hai ngày qua anh đều sang nhà tôi để xin lỗi nhưng tôi vẫn không thể tha thứ cho anh được. (Ảnh minh họa)

Tôi sững sờ nghe những lời ấy mà không thể tin nổi. Vừa nói xong, cũng chẳng kịp để tôi phản kháng, cô ta đã lấy ra một xấp ảnh và bày la liệt trên bàn. Nhìn chồng mình ôm eo, tình tứ bên cô ta, tôi mới dám tin những gì cô ta nói là thật. Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi vẫm đủ bình tĩnh để gọi điện cho chồng bảo anh chở con về gấp. Trong lúc đợi anh về, cô ta còn nói luyên thuyên đủ chuyện từ việc cô ta gặp anh khi nào, rồi hai người yêu nhau mặn nồng ra sao, anh hứa hẹn những gì và kể xấu tôi như thế nào…

Nửa tiếng sau, chồng tôi về. Thấy cô ta ngồi trong nhà, anh sững sờ rồi bối rối thấy rõ. Tôi bảo anh vào nhà, đối chất về những tấm hình. Anh tỏ ra sợ hãi rồi kéo vội cô ta ra cửa. Hai người giằng co, nói gì đó ngoài cổng, tôi không biết. Chỉ biết thỉnh thoảng lại nghe chồng tôi hỏi cô ta tại sao lại đến đây vào ngày này, tại sao lại không giữ lời hứa…

Ngay hôm đó, mùng Một Tết, tôi chở con về ngoại. Hai ngày qua anh đều sang nhà tôi để xin lỗi nhưng tôi vẫn không thể tha thứ cho anh được. Tôi phải làm sao để đối diện với sự thật phũ phàng này. Người chồng tôi yêu thương và tin tưởng hết mực cuối cùng đã giáng cho tôi một cú đòn đau đến mức khiến tôi chao đảo. Li hôn hay tha thứ, xin mọi người hay cho tôi lời khuyên.

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Bà cô của tôi

Leave a Comment

Suốt mấy tháng đầu ở nhà cô, tôi sống gần như trầm cảm. Tôi nhớ mẹ kinh khủng và lúc nào cũng ám ảnh suy nghĩ cô không thương tôi, chẳng qua vì trách nhiệm nên mới phải nuôi tôi. Nếu thương, cô đã không bắt tôi gấp chăn, quét nhà, tưới cây... Những việc đó lúc còn ở với bố mẹ, tôi không bao giờ phải động tay vào. Nếu thương, cô đã không bắt tôi ngồi vào bàn học mỗi đêm. Cô chẳng thể nào bằng mẹ, mẹ yêu thương và hiểu tôi nên chỉ cần tôi giả vờ kêu đau đầu hay buồn ngủ mẹ đã lo sốt vó, mở TV cho tôi xem giải trí hoặc mắc màn cho tôi đi ngủ.

Tôi thầm gọi cô là bà cô khó tính. Không khó tính mới lạ, gần 50 tuổi, cô vẫn chưa một lần kết hôn. Cô bắt thay đổi rất nhiều thứ. Lúc sống trong vòng tay bố mẹ, đến bữa tôi được xúc cho một tô cơm để vừa ăn vừa chơi máy tính, đi học hay đi chơi cũng đều được bố mẹ đưa đón. Còn bà cô của tôi nghiêm khắc nhất trần đời. Mỗi bữa tôi phải giúp cô dọn bàn ăn, phải ngồi ăn ngay ngắn không được chơi điện tử. Đi học tôi phải tự đạp xe. Đến chén bát tôi cũng phải rửa.

Ở với bà cô, tôi thấy tù túng. Ra khỏi phòng không tắt điện bị nhắc nhở, rửa tay xả nước xối xả bị la, xin tiền tiêu vặt nhiều cũng bị răn dạy. Tôi biết vì bố mẹ tôi khó khăn không gửi tiền cho cô nuôi tôi, tự cô phải bỏ tiền túi nên mới bực mình đến vậy.

Tôi vẫn thầm trách cô vì tôi chỉ lãng phí điện, nước một tí cô đã quở trách trong khi với người dưng thì cô hay làm từ thiện. Đi ngoài đường gặp bà cụ ăn mày, cô sẵn sàng mua hộp xôi tặng bà, đọc trên báo thấy có người bất hạnh, cô lại gửi ít tiền ủng hộ. Tôi cứ nghĩ cô phải rất dư dả mới làm như vậy.

Rồi một hôm đi học về, đứng sau cánh cửa, tôi nghe rõ tiếng cô gọi điện cho ai đó, giọng buồn bã, năn nỉ: “Em xin lỗi vì hay làm phiền chị nhưng tuần sau em mới có lương mà thằng Thắng sắp phải đóng học phí, bắt nó đóng muộn, nó xấu hổ với bạn bè, chị cho em mượn nốt lần này thôi”. Thấy tôi vào nhà, cô hơi vội dập máy, chuyển sang giọng vui vẻ, giục tôi thay đồ còn ăn cơm.

Tôi từ đó bắt đầu để ý, mỗi sáng cô cho tôi 20 ngàn để đi ăn sáng cùng bạn nhưng cô ở nhà chỉ ăn cơm nguội hoặc củ khoai lang luộc. Cô rất ít khi mua sắm quần áo hay thuốc bổ cho bản thân nhưng trong tủ lạnh, trái cây, sữa tươi để tôi ăn bồi dưỡng thì lúc nào cũng sẵn. Dù nhà có bếp gas, cô vẫn thường xuyên nấu bếp củi để tiết kiệm chi phí, nhưng chuyện học hành của tôi thì cô không tiết kiệm chút nào, cô thuê cả gia sư về nhà kèm tôi mỗi tuần 3 buổi. Tôi bấy giờ mới hiểu cô phải chắt bóp lắm mới có thể cho tôi ăn học đầy đủ nhờ đồng lương công chức còm.

Có lần lẻn vào phòng cô lấy lại chiếc ipad của bố mua cho, bị cô tịch thu vì bắt gặp tôi chơi ipad lúc học bài, tôi nhìn thấy trên bàn cô ngổn ngang những sách, tạp chí, cẩm nang về nuôi dạy thiếu niên. Tôi bất giác tưởng tượng đến cảnh cô mỗi ngày còng lưng, đeo kính đọc những thứ đó vì hoang mang không biết phải dạy dỗ tôi thế nào khi bản thân cô chưa từng lập gia đình, không con cái.

Tôi bây giờ đã đi làm, vẫn sống với cô nhưng không còn cay cú, trẻ con như ngày nào. Không có cô răn dạy, có lẽ tôi mãi là thằng công tử bột lười biếng, ham chơi. Tôi mong bà cô khó tính của tôi mãi sống khỏe mạnh, đợi ngày tôi đưa cháu dâu về ở chung nhà và sinh thêm vài đứa nhóc, giao quyền cho cô tôi “xử lý”.

Theo Dân Trí

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Chỉ hạnh phúc khi ở bên em nhưng tôi lại chẳng thể bỏ vợ

Leave a Comment

Tôi là người đàn ông đã có gia đình. Có thể nói ở tuổi 35, tôi gần như đã có mọi thứ mà bạn bè luôn ngưỡng mộ: nhà biệt thự, xe cộ, công việc và thu nhập ổn định, có cả con trai và gái khỏe mạnh, chỉ có điều tôi vẫn yêu em, tình yêu ngoài luồng. Tôi biết mình yêu em thực sự, thứ tình cảm tôi chưa bao giờ có được trước đây. Suốt 2 năm ở bên em, không có ngày nào gặp nhau mà chúng tôi không cười, không ôm hôn nhau thắm thiết, điều mà 10 năm lấy vợ tôi chưa được một lần như vậy. Tôi và em hợp nhau về mọi thứ, món ăn, tính cách, cách chia sẻ, sở thích..., nhiều lúc tôi muốn đánh đổi gia đình, nhà, xe,... chỉ để có được em và cùng em xây dựng một tổ ấm mới, làm lại từ đầu. Thực sự tôi thấy hạnh phúc khi được ở bên em.

Tất nhiên đến nay tôi vẫn không hứa hẹn gì và luôn nói với em "Anh sẽ không thể để vợ đau khổ, không để con cái phải mất gia đình". Cứ mỗi lần tôi nói chuyện đến tương lai và tuổi thanh xuân của em, rằng em sẽ mất cơ hội cho những người đàn ông khác, em đều bịt miệng tôi lại và nói "Em ghét nhất anh nói với em những thứ đó". Tất nhiên rồi, một ngày gần nhất tôi phải chủ động xa em vì biết em yêu và không thể nào chủ động xa tôi được, nghĩ đến việc đó mà bao đêm tôi không ngủ được. Có thể mọi người cho rằng tôi là kẻ phụ bạc, được voi đòi tiên, nhưng thực sự tôi rất yêu em.

Tôi và vợ lấy nhau ngoài duyên số thì do sự thương người của tôi vì chúng tôi quen nhau từ nhỏ, tình cảm trẻ con xuất phát từ thời trung học, nhưng thứ tình cảm nó ở cảm giác thích thích và rồi tôi phải cưới vợ do không thể xa được, nghĩ mình phải có trách nhiệm. Đối với cuộc sống hiện tại của tôi, bề ngoài có vẻ như rất tốt nhưng 10 năm cưới vợ chắc tôi đi xa đến 8 năm, mỗi lần về là vợ chồng thường xuyên giận nhau, không khí không vui dù tôi luôn là người cố gắng làm hòa, nghĩ rằng vợ vất vả nuôi con, nghĩ do mình đi xa, do thế này thế kia để thông cảm cho vợ, để trước khi tôi đi công tác tiếp vợ chồng không giận nhau nữa.

Ai cũng vất vả, tôi đi xa làm việc cũng có cái khổ của mình. Vợ ở nhà có người giúp việc, nội ngoại bên cạnh nên cũng không đến nỗi lắm. Chuyện quan hệ thì không thể tệ hơn, xin lỗi vợ như búp bê vậy, không cảm xúc, làm cho có nghĩa vụ, rằng lâu ngày chồng đi xa về làm cho xong. Tôi không hiểu tại sao như vậy. Tôi được mọi người đánh giá là người đàn ông rất hấp dẫn, thể thao, không bia rượu, thuốc lá, sức khỏe rất tốt và lại có thể khẳng định là vợ không bao giờ có người đàn ông khác (vợ tôi rất khó tính), ngay cả gia đình bên vợ nói là chỉ có tôi mới chịu nổi tính của cô ấy.

Hiện tại tôi và em rất yêu nhau, chưa thể rời xa. Em không cần gì ở tôi, chỉ đơn giản rất yêu và muốn được bên tôi hàng ngày và tôi cũng vậy. Tôi không biết phải xa em như thế nào dù biết thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Xuất phát từ tình cảm mà em muốn giới thiệu tôi với gia đình, với bạn bè, đồng nghiệp cho dù giới thiệu về tôi là rất khó, thậm chí phải nói dối với mọi người. Tôi cũng muốn cho em được làm điều đó nhưng sợ khi chia tay em lại mang tiếng đã có người yêu. Trước khi chưa gặp gia đình em thì mọi người phản đối gay gắt, em phải chịu đựng một mình, mãi sau tôi mới biết nên đã quyết định gặp nói chuyện với họ.

Sau lần gặp đó, đến giờ gia đình đã xem tôi như người thân, có thể do sự quyết tâm yêu tôi của em và do họ thấy được sự tin tưởng ở tôi. Chính vì lý do này mà tôi lại càng khó chia tay em, muốn tiến xa hơn, thậm chí đồng ý với em là để em làm mẹ đơn thân. Mẹ đơn thân cũng không được vì như vậy sẽ tội cho con. Con với ai cũng là con mình, không thể để nó thiếu thốn tình cảm được. Đầu óc tôi đang rối bời suy nghĩ. Tình yêu, làm người ta mất lý trí và không biết phải làm gì cho đúng. Vẫn biết đúng là phải chia tay em, nhưng hiện tại tôi chưa làm được.

Theo VnExpress

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Có nên về làm dâu khi chưa cưới

Leave a Comment
 Tôi sợ về nhà anh sống mâu thuẫn sẽ nảy sinh ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi (Ảnh minh họa)

Tôi sợ về nhà anh sống mâu thuẫn sẽ nảy sinh ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi (Ảnh minh họa)

Tôi 24 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và đang đi làm, người yêu hơn tôi 5 tuổi, gia đình anh sống ở thành phố nơi tôi làm việc, chúng tôi quen nhau qua bạn bè và cũng đã yêu nhau được gần 2 năm. Anh và tôi dự định khi tôi 27 tuổi chúng tôi sẽ làm đám cưới. Mẹ anh thì muốn tôi cưới sớm hơn, nhưng tôi nghĩ 27 tuổi là phù hợp, vì khi ấy tôi đã chín chắn về mọi thứ.

Hoàn cảnh gia đình người yêu cũng hơi đặc biệt, bố mất sớm, mẹ anh thì không được khỏe, anh có đứa em gái đang học đại học năm thứ nhất. Trước anh ở nhà thì phải lo lắng, quán xuyến việc gia đình, nhưng thời gian này anh đi công tác xa nhà theo công trình, vài tháng mới về một lần, mỗi lần về cũng chỉ vài ngày rồi lại đi ngay. Không yên tâm để mẹ và em gái ở nhà một mình nên anh có đề nghị với tôi dọn đến nhà anh ở để có thời gian chăm sóc mẹ và em gái giúp anh trong thời gian anh xa nhà.

Nhà anh ở cách chỗ trọ của tôi 2 cây số và cách chỗ tôi làm khoảng 4 cây số, nếu tôi đến nhà anh ở thì vừa tiện cho việc đi làm, lại cũng tiết kiệm được khoản tiền thuê nhà, lại phụ giúp được anh quán xuyến nhà cửa, chăm sóc cho mẹ anh không được khỏe. Mẹ và em gái anh cũng rất quý mến tôi, bác cũng nói tôi đến đó ở cùng vì trước sau gì tôi và anh cũng làm vợ chồng với nhau, nếu tôi đồng ý thì anh và mẹ sẽ về quê xin phép bố mẹ tôi cho tôi đến ở nhà anh.

Tôi đang rất khó nghĩ, không biết có nên về nhà anh ở như yêu cầu của gia đình anh hay không, vì dù sao tôi và anh cũng chưa làm vợ chồng nếu tôi về đó ở thì không khác gì đi làm dâu của mẹ anh, nên liệu có phù hợp không.

Tôi cũng sợ về ở sẽ nảy sinh mâu thuẫn làm ảnh hưởng đến chuyện của tôi và anh, nhưng nếu từ chối thì tôi không biết phải đưa ra lý do gì, tôi sợ mẹ và người yêu mình sẽ phật ý. Rất cần lời khuyên của độc giả cho tình huống của tôi.

Theo Đất Việt

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Lo sợ lấy chồng khi bản thân chưa phải là gái đảm

Leave a Comment

Tôi 24 tuổi, là dân tỉnh lẻ, có người yêu cùng quê gần 3 năm, cho đến bây giờ tình cảm vẫn phát triển tốt. Tôi luôn mong muốn được về quê công tác và cũng vì xác định mối quan hệ nghiêm túc với anh. Giờ tôi đã tìm kiếm được công việc trong một công ty liên doanh, sắp tới sẽ được chuyển về nhà máy ở quê.

Trước đây, gia đình tôi thuộc diện kinh tế bình thường, sau khi bố bị bệnh hiểm nghèo, kinh tế nhà tôi sa sút rất nhiều. Đến nay, bố tôi đã sống chung cùng căn bệnh ung thư vòm họng gần 4 năm. Mẹ tôi vừa báo tin, sau đợt truyền hóa chất vừa rồi, sức khỏe bố có vẻ yếu đi. Tôi cũng cảm nhận bố đang dần rời xa chúng tôi.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Gia đình tôi có 4 anh chị em, tôi là con thứ 2, trên tôi còn một chị năm nay 28 tuổi chưa lập gia đình. Với điều kiện như trên, mẹ luôn giục hai cô con gái nhanh chóng lập gia đình. Chị gái tôi cũng xinh xắn, có học thức, đang làm phiên dịch viên nhưng không hiểu sao đường tình duyên không được suôn sẻ lắm. Tôi và chị không hay tâm sự nên chỉ đoán chị mới trong giai đoạn bắt đầu tìm hiểu đối phương. Vì vậy, tôi nghĩ nhiệm vụ lập gia đình đang thuộc về mình.

Tôi sắp chuyển về quê công tác như ước nguyện. Công ty mới có chế độ khá tốt, nhân viên sẽ được cấp chỗ ở nên tôi không phải lo nghĩ điều này. Tuy nhiên, chỗ tôi làm là khu công nghiệp, cách xa thành phố nơi bạn trai đang công tác gần 60 km. Nhà bạn trai cũng không ở thành phố nhưng về lâu dài tôi muốn sống ở thành phố để phát triến sự nghiệp, tạo điều kiện tốt nhất cho con cái sau này. Vì vậy, nếu chúng tôi lập gia đình, điều kiện đi lại làm việc cũng vất vả, mặc dù công ty có xe đưa đón hằng ngày từ thành phố đến chỗ làm việc.

Mặt khác, tôi tự nhận thấy mình dù đã 24 tuổi nhưng suy nghĩ, hành động chưa được chín chắn. Tôi khá vụng về, nấu ăn chỉ biết nấu cơ bản, không khéo léo trong giao tiếp, ứng xử; hiểu biết còn nông cạn. Tôi thật sự chưa đủ tự tin với vai trò của người vợ, người con dâu. Thêm vào đó, dưới tôi còn có hai em trai vẫn đi học. Em trai thứ ba còn ba năm nữa mới tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn muốn có thời gian cho gia đình thêm, chu cấp cho các em ăn học và đỡ đần một phần kinh tế cho bố mẹ già. Đến giờ, đi làm đã một năm, tôi vẫn chỉ có chút rất ít vốn liếng, mặc dù thu nhập hơn nửa năm nay thuộc dạng khá so với kinh nghiệm công tác.

Về phần bạn trai tôi, anh hiện làm công chức nhà nước, là con út trong gia đình gia giáo, kinh tế vững hơn nhà tôi nhiều. Nhà anh và nhà tôi cách nhau chỉ 3 km. Anh cũng có nhiều lần nhắc đến chuyện cưới xin và còn nói khi nào tôi chuyển về quê, anh và bố sẽ đến nhà nói chuyện người lớn, cũng không dưới hai lần anh bảo muốn ổn định.

Anh hơn tôi hai tuổi, khá chững chạc. Tuy nhiên, theo cảm nhận của tôi, anh cũng chưa thật sự sẵn sàng trong chuyện này, chưa thể từ chối những chầu bia sau giờ bóng chuyền hay những ván game với bạn bè. Anh cũng bảo, nếu kết hôn rồi chúng tôi sẽ ở trong khu nhà ở được cấp gần chỗ tôi làm. Nhưng thật sự, tôi rất khó nghĩ nếu để anh đi làm vất vả hàng ngày như thế. Tôi đang nghĩ thời gian đầu sẽ về thành phố ở trọ với anh, sau này khi bầu bí anh sẽ chuyển về khu gần chỗ làm với tôi.

Tôi có nên lập gia đình để bố mẹ yên tâm hay đợi đến khi chín chắn hơn? Cách đây một tháng tôi nghĩ và đôi lúc lo sợ việc phải kết hôn khi mình chưa phải là cô gái đảm đang, khéo léo. Nhưng giờ tôi lại rất phân vân khi tình hình bệnh tật của bố một xấu đi. Tôi rất mong nhận được lời khuyên chân thành từ độc giả. Chân thành cảm ơn mọi người.

Theo Ngôi sao

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.

Tự ti vì vợ hay so sánh

Leave a Comment

“Ôi anh biết không, chồng cái Hằng/cái Hà/cái Mai bạn em…”, vợ tôi thường bắt đầu câu chuyện như vậy, và sau đấy là kể về việc chồng của bạn mình, họ tuyệt vời ra sao. Trong khi đó, tôi là viên chức nghèo, lương nhiều khi chả đủ tiêu, nên dẫu có dốc túi nộp hết tiền cho vợ đi nữa, thì vẫn là rất ít so với mong muốn của vợ.

Nên vợ chồng tôi không khá giả lắm, cái nhà đang ở hiện tại, cũng là do nội ngoại hai bên góp lại mua cho. Và tổng thu nhập của tôi và vợ chỉ đủ sống qua ngày. Tôi cũng cố gắng hết sức để yêu thương vợ, giúp đỡ vợ việc này việc kia, nhưng những việc tôi làm lại chẳng đáng là gì so với những chiếc váy đẹp, những món đồ trang sức long lanh hay những đôi giày lấp lánh mà vợ tôi khát khao.

Tôi thấy ánh mắt của vợ đầy ghen tị mỗi khi lướt facebook, xem ảnh khoe đồ của bạn bè. Tôi thì thấy cái việc suốt ngày vào facebook thật là vô bổ, và cái cảm xúc ghen tị của vợ thật là không đáng có. Tôi phân tích cho vợ rõ, thì cô ấy nói tôi chẳng bằng ai, hay nếu biết tiết kiệm thời gian như thế thì tôi sao không đi dùng nó vào việc kiếm tiền đi, hay trách móc việc tôi chưa bao giờ lên “phây” tỏ tình với vợ để cô ấy được dịp nở mày nở mặt chút.

Tôi có nói rằng, ngoài đời cô ấy không cảm nhận được tình cảm của tôi hay sao mà còn phải lên cái mạng ảo đấy. Thì cô ấy bực mình quát: “Anh đúng thật là khô khan, không bao giờ chịu hiểu cái gì cả?”. Chả nhẽ tình yêu của mình cứ phải cho toàn bộ thiên hạ biết hết hay sao chứ, phải viết lên “phây” thì họ mới biết là mình yêu nhau hay sao. Nếu thế, chắc là tôi không hiểu cô ấy thật.

Mấy cô bạn của vợ tôi, lại thường có thói quen tụ tập, hàn huyên. Tôi cũng chẳng ngăn làm gì. Nhưng hễ cứ hôm nào vợ tôi đi chơi về, là tôi cũng được phen bị cô ấy xỉa xói. Mặc dù cô ấy chỉ cố để kể là chồng mấy đứa bạn cô ấy tốt thế nào thôi, nhưng rõ ràng là ẩn chứa sự trách móc tôi trong đó. Thú thật là ban đầu khi nghe cô ấy nói, tôi cũng có chút tự kiểm điểm bản thân, và thấy mình chưa đủ tốt thật, và vợ mình cũng không bằng bạn bè được thật. Nhưng lâu dần, tôi đâm ra tự ti và chán ghét những cuộc nói chuyện với vợ.

Nên cứ khi nào cô ấy bắt đầu bài ca quen thuộc, là tôi lại cố gắng lờ đi và trốn ra ngoài.

Đôi lúc không hiểu, cô ấy còn trách tôi khinh thường vợ, không chịu lắng nghe vợ. Tôi có cố gắng như thế nào, cô ấy cũng không ghi nhận, bởi vì chẳng là gì so với những điều mà bạn bè cô ấy nhận được từ chồng họ.

Xin kể thêm là ngoài việc hay so sánh, tị nạnh ấy ra, thì vợ tôi những điểm khác đều tốt. Cô ấy là một người vợ chu đáo với nhà chồng và cũng yêu chồng. Nên tôi chỉ mong vợ mình bớt so sánh đi, để cuộc sống của chúng tôi hạnh phúc hơn.

Theo Việt/Dân Trí

This entry passed through the Full-Text RSS service - if this is your content and you're reading it on someone else's site, please read the FAQ at http://ift.tt/jcXqJW.