Sinh lý, tâm lý là một trong những điều khó nói nhất trên thế gian.

Chính vì vậy những tư vấn về tâm lý và sinh lý được rất nhiều người quan tâm.


Tuy nhiên những tư vấn nếu không phải xuất phát từ chuyên gia thì sẽ dễ gây những hậu quả nghiêm trọng. Đó chính là lý do, Tôi - Chuyên gia tư vấn tâm lý, sinh lý (muốn giấu tên), lập ra blog này.

Tôi bướng bỉnh nên dẫn đến nguy cơ tan vỡ hôn nhân

Leave a Comment

Tôi và chồng cưới nhau 3 năm nhưng tình cảm vẫn ngọt ngào, chồng thương tôi rất nhiều, lo cho tôi từ cái quần cái áo đến đôi giày. Không phải khi không tôi nói vậy, từ lúc cưới đến giờ, dù hoàn cảnh vợ chồng khó khăn nhưng chồng chưa bao giờ than vãn mà luôn làm cho tôi thấy vui, hạnh phúc, thấy cái này đẹp cái kia đẹp chồng cũng muốn mua cho tôi, thấy tóc tôi rụng nhiều chồng cũng mua bồ kết về nấu cho tôi gội, thấy da tôi bị nám chồng của mua mỹ phẩm mua thuốc cho uống, thấy túi xách hay giày tôi hư dù tôi bảo vẫn còn xài được nhưng chồng cũng sắm cho cái mới. Tôi biết hoàn cảnh vợ chồng còn khó khăn nên chưa bao giờ đòi hỏi anh mua bất cứ thứ gì hay so sánh với người khác, muốn có cái này cái nọ.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Dù làm lương tháng không bao nhiêu nhưng mỗi khi lãnh lương anh thường mua cho tôi cái áo, túi xách hay giày dép, váy đẹp. Tôi cũng thương chồng nhiều lắm, nhưng có mỗi cái chồng tôi luôn muốn mọi thứ phải hoàn hảo đến mức có thể, luôn cằn nhằn vợ đủ thứ từ lời ăn tiếng nói đến dáng đi, cách ăn mặc trang điểm. Chính vì điều đó lâu ngày khiến tôi buồn và tủi thân, rồi tôi bực bội vì những lời chồng chê bai cằn nhằn, dù đi làm về tôi vẫn lo mọi việc trong nhà hay làm món này món kia, thế mà anh chưa bao giờ khen tôi về bất cứ điều gì.

Vợ chồng tôi cũng hay cãi nhau hơn nhưng chưa bao giờ không nói chuyện quá 3 ngày. Lần này khi mẹ chồng và mấy cháu lên chơi, chúng tôi lại cãi nhau trước mặt mẹ. Tôi giận chồng nên không chăm sóc, quan tâm đến mẹ. Tôi cũng thương mẹ nhưng tính tôi bướng bỉnh quá, cả tuần mẹ lên mà tôi nói chuyện chưa được mấy câu, chưa nấu cho mẹ được bữa cơm nên chồng buồn và khóc với mẹ. Tôi biết mình bướng bỉnh, trẻ con, khi giận lên luôn nói những lời cho hả giận và còn đòi ly hôn chia tài sản, nhưng qua rồi lại thôi vì tôi còn thương chồng rất nhiều. Lần này chồng kiên quyết không làm hoà, anh tháo nhẫn cưới và kêu tôi cũng tháo ra đi vì tình yêu và trái tim của anh đã đặt vào đó không muốn tôi mang nó đi đâu hết. Chồng bảo tôi về nhà mẹ mình một thời gian để cả hai có thời gian suy nghĩ mọi chuyện.

Sống với chồng 3 năm nay tôi cũng biết được phần nào anh là người lạnh lùng kiên quyết. Tôi vẫn còn yêu chồng và biết anh còn yêu tôi nhưng vì sự bướng bỉnh nông nổi của mình tôi đã làm tổn thương đến chồng nhiều. Tôi xin lỗi mẹ và xin mẹ cho cơ hội, mẹ đã bỏ qua, sẽ giúp tôi khắc phục tính bướng bỉnh của mình và cũng xin chồng tha thứ cho tôi, cho cơ hội để sửa chữa, vậy mà anh im lặng. Vợ chồng chung nhà, tôi hỏi chuyện chồng không trả lời, nấu cơm chồng không ăn, vợ chồng ngủ chung mà cứ như người lạ. Tôi rất đau lòng, tôi đã cố gắng để níu giữ hôn nhân của mình, bỏ qua lòng tự trọng của bản thân nhưng giờ không biết nên làm gì nữa. Mong các bạn tư vấn giúp tôi.

Theo Quỳnh/Ngôi sao

Let's block ads! (Why?)

Sụp đổ tình yêu vì phát hiện nàng làm gái bán hoa

Leave a Comment

Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện tình cảm trong cuộc sống. Bởi thế, bản thân tôi từng nghĩ cuộc đời chẳng ai biết trước điều gì, chỉ cần cố gắng và không phải buồn vì những chuyện đã qua. Nhưng thật sự tới lúc này, tôi quá bế tắc với chính câu chuyện của bản thân mình.

Tôi là một người không may mắn trong cuộc sống lẫn tình yêu. Tai nạn đã cướp đi một chân của tôi đúng vào tuổi đôi mươi. Nỗi đau thể xác và sự dang dở mối tình đầu với cô bạn cùng lớp ập đến cùng lúc khiến tôi như gục ngã. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn gượng đứng lên và tiếp tục ước mơ trên đôi chân giả của mình. Sau bao nỗ lực, tôi cũng đã kiếm được một công việc ổn định, không chỉ lo được cho bản thân mà còn hỗ trợ được rất nhiều cho gia đình.

Vậy mà, sự ngang trái trong tình yêu vẫn không buông tha tôi, tôi nghĩ mình sẽ yêu một lần cuối cùng và sẽ cùng người ấy đi đến hết cuộc đời. Một người không cần hoàn mĩ, chỉ cần thương tôi và chấp nhận tôi. Nhưng tôi không ngờ tới một sự thật kinh hoàng và làm tôi bế tắc không biết nên làm thế nào để có thể kéo em ra khỏi vũng bùn lầy này được.

Em - cô gái tôi tưởng như thánh thiện và ngây thơ ở cái tuổi 18 hồn nhiên trong sáng. Một người con gái chịu nhiều thiệt thòi khi sống trong gia đình không hạnh phúc, bỏ học từ sớm em bươn chải kiếm sống. Tôi gặp em và thương em, em kể hết hoàn cảnh và tôi cũng vậy, chẳng giấu diếm điều gì.

Yêu nhau được vài tháng thì chúng tôi cùng về ra mắt gia đình hai bên. May mắn là cả hai bên bố mẹ đều hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh hai đứa. Rồi sau đó, tôi đưa em xuống Hà Nội kiếm việc. Tôi đã xin cho em nhiều công việc khác nhau nhưng cứ dăm bữa nửa tháng thì em lại kêu chán và tự ý bỏ việc. Tôi rất giận em nhưng lại cố suy nghĩ tại em mới làm ở đây chưa thích nghi được môi trường mới. Tuần nào tôi cũng xuống với em xem cuộc sống thế nào, thấy em vẫn chịu khó làm và ở với bạn, tôi dần yên tâm. Rồi tôi đón em lên trên tôi làm để tiện bề quan tâm chăm sóc.

Nhưng rồi một lần vô tình, tôi đọc được tin nhắn của em và biết sự thật. Bấy lâu nay, em lừa dối tôi để làm một việc tôi căm ghét nhất trên đời, đó là bán thân. Trong lúc cay đắng và tức giận nhất, tôi đã muốn giết chết em, muốn đánh em nhưng tôi không thể làm được.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi đã hỏi em tại sao em lại làm vậy, tại sao em lại lừa dối tình cảm mà bấy lâu nay tôi đã dành cho em hết lòng. Em khóc và bảo không biết tại sao lại làm vậy, không phải vì tiền, không phải dục vọng mà bởi suy nghĩ của em không thể dứt ra khỏi cái nghề nhơ nhớp ấy. Đau đớn tột cùng, tôi hỏi em đã đi nhiều chưa và có dùng biện pháp an toàn không. Em bảo mới hai người và vẫn dùng biện pháp an toàn. Tôi không tin nhưng cố ép mình tin đó là sự thật, dù vẫn còn yêu nhưng tôi phải nói lời chia tay em.

Tôi không hắt hủi em, không chửi hay dằn vặt em. Tôi chỉ phân tích cho em tại sao em lại làm vậy, lương tâm và đạo đức của em đâu. Sẽ thế nào khi gia đình biết em làm chuyện tày trời này. Tôi bảo tôi sẽ nói với gia đình em, em bảo nếu tôi nói em sẽ không về nhà nữa. Tôi chấp nhận sẽ không nói sự thật nếu em hứa thay đổi và sẽ không bao giờ làm lại điều này nữa. Em đồng ý và tôi bắt xe cho em về quê.

Dù đã chia tay nhưng thâm tâm, tôi vẫn quan tâm đến em. Tôi thường hay lo lắng em “ngựa quen đường cũ” nên thường xuyên thăm hỏi. Tôi biết trái tim tôi bây giờ không còn yêu mà chỉ thương em, thương cho suy nghĩ tiêu cực và lệch lạc sẽ khiến em một lần nữa trở thành con người xấu. Và tôi biết khá chắc chắn một điều, em vẫn lén lút làm cái nghề trái đạo đức và lương tâm này sau lưng tôi.

Bây giờ, tôi không biết làm gì để giúp em thoát khỏi lầm lạc này đây? Tôi không đành lòng nhìn em lại sa ngã lại đi tiếp vào con đường đen tối. Tôi biết giờ khuyên em rất khó khi cả hai chẳng là gì nữa của nhau. Thực sự tôi vô cùng bối rối và cảm thấy day dứt rất nhiều với chính những người ruột thịt của em đã tin tưởng ở tôi. Tôi phải làm sao để giúp em cũng như cho chính mình thoát khỏi bế tắc này?

Tuấn Cương (Hòa Bình)

Trả lời:

Tôi lấy làm tiếc và không khỏi xót xa truớc những mất mát, đau khổ, tổn thuơng đến với em. Tuy nhiên như nguời ta vẫn thuờng nói, một con diều chỉ lên cao khi nguợc gió. Tôi mừng vì em đã rất kiên cuờng, suy nghĩ lạc quan, nỗ lực không ngừng để vuợt qua những điều đó và sống có trách nhiệm với bản thân và những nguời xung quanh. Hiện tại em đang băn khoăn thật nhiều rằng làm sao để cô bạn gái trẻ nguời non dạ em đã từng quen ấy sẽ ý thức đuợc việc mình đang làm và sống chuẩn mực, sống có ý nghĩa và trách nhiệm hơn.

Cô ấy là một cô gái còn trẻ, còn chưa nhận thức rõ ràng đựơc những cám dỗ, mất mát và hệ quả đáng tiếc khi lựa chọn nghề “bán thân” như vậy. Theo như cô ấy chia sẻ thì “không biết tại sao lại làm vậy, không phải vì tiền không phải dục vọng mà vì em trong đầu lúc nào cũng muốn làm nghề đấy”. Thật khó để biết tại vì sao cô ấy lựa chọn nghề ấy khi chính cô ấy cũng còn mông lung mơ hồ như vậy.

Trên thực tế một số nguời lựa chọn nghề mại dâm là do muốn có thu nhập cao, bản thân lại luời lao động, không muốn làm việc vất vả, thích huởng thụ, số khác do gia cảnh khó khăn, không đuợc được quan tâm, giáo dục từ gia đình, bị bạn bè rủ rê lôi kéo hoặc một số khác bị lừa, bị cưỡng bức, tâm lý bất cần đời, sống buông thả,… Đây là một nghề không được xã hội, pháp luật nuớc ta thừa nhận và cũng vì lẽ đó mà nó chịu nhiều điều tiếng, lên án, phê phán, kì thị của nhiều nguời.

Chương trình hiểu em có lòng tốt khi muốn cô ấy “hoàn luơng” nhưng em không thể làm gì khác ngoài việc phân tích cho cô ấy phải trái đúng sai, những hệ quả mà cô ấy có thể gặp phải. Em luôn trăn trở, đau đáu trong lòng làm sao để thay đổi cô ấy nhưng những cố gắng của em không mang lại kết quả như mong đợi.Cô ấy vẫn bất chấp tất cả và nhất quyết sống theo cách riêng của cô ấy.

Biết rằng cô ấy đang lầm đường lạc lối, biết rằng cô ấy sẽ khổ nhưng cuộc sống của cô ấy sẽ do cô ấy quyết định. Em không thể quyết định thay cô ấy, càng không thể sống thay cô ấy. Việc chia sẻ với cha mẹ cô ấy có thể cũng là biện pháp hữu dụng cuối cùng mà em có thể tác động cô ấy. Tuy nhiên em cũng cần khéo léo, tế nhị để tránh ảnh huởng tới danh dự, uy tín của cô ấy vì đó là điều không ai mong muốn cả.

Em đã làm tất cả những gì có thể, vậy nên dù kết quả có như nào thì em cũng đừng quá nặng lòng, dằn vặt bản thân. Bên cạnh cảm thông, chia sẻ với những nguời xung quanh em nên biết cách tự chăm sóc cho chính mình. Hãy gạt bỏ những sầu muộn, tiếp tục đặt những mục tiêu, kế hoạc mới và nỗ lực sống tốt mỗi ngày. Mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em khi em thực sự quyết tâm và nỗ lực không ngừng.

Báo GĐ&XH

Let's block ads! (Why?)

'Tôi ngoại tình cũng lén lút thôi, thế mà....'

Leave a Comment

Cưới nhau đến nay cũng được gần 7 năm, có với nhau đến hai mặt con, một trai một gái viên mãn. Gia đình chúng tôi sống được gọi là tương đối hòa thuận và hạnh phúc. Bởi nói không có xích mích thì không được, gia đình tôi cũng như bao gia đình khác, cũng có những xích mích hàng ngày nhưng nhanh chóng được giải quyết nên đến 1 năm trước gia đình ấy vẫn êm ấm.

Gần 2 năm trước, tôi gặp Lê Phương, cô thư kí nóng bỏng vừa mới được nhận vào thay thế cho cô thư ký vừa theo chồng về quê. Cái giờ phút gặp Phương tôi đã hoàn toàn bị đánh gục bởi sự sắc sảo, vẻ ngoài xinh đẹp và nóng bỏng của em. Tôi chết mê cô gái trẻ mới 22 tuổi đó.

Nhanh chóng tán tỉnh, cũng biết thừa tôi có gia đình hạnh phúc nhưng cô gái vẫn chấp nhận trở thành bồ của tôi. Bản thân tôi thì cũng được gọi là sếp trẻ, lịch lãm nên lấy lòng một cô gái trẻ bằng những món đồ hàng hiệu sang chảnh thì chẳng có cô gái nào nỡ từ chối cả. Chỉ vậy, tôi ngoại tình, là sếp và thư kí thì càng dễ ngoại tình hơn. Tôi có thể tranh thủ khi vừa đi kí hợp đồng với khách về, hay tranh thủ giờ ăn trưa vào muộn.

 Tôi ngoại tình cũng lén lút thôi, thế mà....

Tôi ngoại tình cũng lén lút thôi, thế mà....

Tôi ngoại tình cũng lén lút thôi, cả công ty có thể người ta biết nhưng cũng chẳng ai dám nói. Thì tôi là sếp mà, nhưng vợ thì vẫn được tôi giấu kín mít chuyện này. Vậy mà không hiểu sao cặp bồ được với cô nhân tình có mấy tháng vợ tôi đã phát hiện. Vợ không nói nhiều, không sồn sồn lên như người ta và cũng không trách móc lấy một lời. Trong bữa cơm tối, vợ chỉ nhẹ nhàng nói:

Em biết anh có người mới, anh có muốn ly hôn không?

Anh...

Anh lưỡng lự có nghĩa là em đã hiểu. Mình sẽ ly hôn, nhưng với một điều kiện con em sẽ nuôi. Em không muốn người phụ nữ khác nuôi con em.

Tôi đã cố gắng thể hiện rằng mình vẫn yêu vợ vì thật ra tôi vẫn còn thiết tha cái gia đình này. Cô bồ chỉ là thú vui của tôi thôi. Nhưng thái độ kiên quyết của vợ khiến tôi đành chấp nhận đồng ý. Cô bồ biết vậy thì giục dã tôi tái hôn với cô ta liên hồi. Tôi đến mệt mỏi vì điều đó nên cứ đồng ý vậy cho đỡ phiền phức.

 Tôi đứng lại, nhìn theo dáng em khuất xa cùng người đàn ông khác.

Tôi đứng lại, nhìn theo dáng em khuất xa cùng người đàn ông khác.

Tôi tái hôn với cô gái trẻ đó được gần 1 năm thì đến 1 tháng trước tôi phát hiện ngoài tôi cô ta còn có thêm một đại gia khác bao bọc. Khiếp sợ trước người phụ nữ đó, tôi một lần nữa ly hôn, cô ấy cười tôi mỉa mai rồi kí vào lá đơn đó không hề do dự.

Trong lúc đang chơi vơi với cuộc sống hôn nhân của mình thì tôi gặp lại người vợ cũ. Em chỉ nhìn tôi hiền lành cười, em đẹp dịu dàng lắm, cái vẻ đẹp thiết tha mà tôi từng yêu thương đến điên dại. Vậy mà chỉ vì một phút dại dột tôi nhỡ xa ngã rồi dẫn đến ngày hôm nay. Tôi nói chuyện với em, biết em vẫn chưa tái hôn nên tôi ngỏ ý được quay lại. Nhưng em lắc đầu từ chối, cũng đúng lúc đó người yêu mới của em hiện diện trước mặt tôi, cũng là một anh chàng bảnh bao và lịch lãm. Em cười hiền rồi rời khỏi cùng người đàn ông đó.

Tôi đứng lại, nhìn theo dáng em khuất xa cùng người đàn ông khác. Tôi hiểu phụ nữ là vợ người, phụ nữ đáng được trân trọng chứ không phải một là thứ đồ để dành, để tôi có thể vứt bỏ rồi quay trở lại xin tha thứ. Khi ấy thì người phụ nữ đó cũng đã không còn là của tôi mà thuộc về một người đàn ông khác. Làm đàn ông, hãy yêu thương và biết trân trọng người phụ nữ ở bên cuộc đời mình.

Theo Khám phá

Let's block ads! (Why?)

Choáng váng trước đề nghị "giúp đẻ hộ" từ người bạn giàu sang

Leave a Comment

Vợ chồng họ cùng làm việc trong một cơ quan nước ta đóng tại một nước khu vực Đông Nam Á. Họ đã sống với nhau nhiều năm nhưng không có con. Nguyên nhân do phía người chồng bị vô sinh. Người vợ không hiểu do rất yêu chồng hay vì anh ta giàu mà không có ý định ly hôn, đã quyết định tìm kiếm con nuôi. Nhưng hình như họ chưa tìm được đứa trẻ nào ưng ý vì ở xứ người không dễ tìm được trẻ người Việt Nam mà nuôi con mang dòng máu ngoại quốc thì họ không muốn. Tình cờ tôi quen biết họ khi sang đây lao động. Trước khi sang đây theo hình thức “xuất cảnh lao động”, tôi đã có chồng và hai con trai. Cuộc sống của chúng tôi quá túng thiếu. Chồng tôi sức khoẻ yếu, không có khả năng làm ra tiền. Sau khi bàn bạc kỹ, chồng đã quyết định vay mượn họ hàng tiền để cho tôi sang đây lao động. Thu nhập một tháng được chừng 10 triệu đồng. Tằn tiện chi tiêu, tôi có thể gửi về đủ cho chồng, con sống ở nhà và tích cóp để lo cuộc sống về sau.

Vợ chồng người cán bộ kia có vẻ quý tôi. Chị vợ coi tôi như em ruột, biết hoàn cảnh của tôi, thỉnh thoảng cho tiền, gọi là gửi về nước “mua quà cho cháu”. Lúc đầu tôi không nhận nhưng về sau, trước sự chân thành của chị, tôi đã yên tâm cầm mà không áy náy gì. Người chồng thì suốt ngày bận bịu công việc. Tôi biết rõ anh có tình cảm đặc biệt với tôi nhưng tôn trọng vợ và là người tế nhị, đã không có biểu hiện gì lộ ra bên ngoài. Chị vợ rất quan tâm đến tôi, còn người chồng thì giữ khoảng cách nhất định. Một lần, chị hỏi cặn kẽ về hoàn cảnh của tôi. Lúc đầu, tôi không nghĩ gì, chỉ cho rằng do chị quý, quan tâm mà hỏi. Tôi kể rõ với chị: Tôi sinh ra và lớn lên ở quê lúa Thái Bình, mồ côi cả bố lẫn mẹ từ nhỏ, do hai người đi buôn bè, cùng bị lũ cuốn trôi. Tôi được ông bà ngoại nuôi đến khi lấy chồng năm 20 tuổi.

Hoàn cảnh nghèo hèn nhưng do có chút nhan sắc nên được khá nhiều chàng trai con nhà khá giả để ý. Chẳng hiểu duyên số thế nào, tôi chẳng nhận lời ai để cuối cùng lấy anh chàng vừa nghèo khó, lại hay ốm yếu là chồng tôi bây giờ. Về mọi mặt, anh đều thua kém những người vẫn theo đuổi và ngỏ lời với tôi, nhưng bù lại, rất hiền và có trách nhiệm, chịu khó chăm sóc vợ, con. Trước khi sang đây, tôi mở quán bán hàng nhì nhằng phục vụ bà con trong làng. Chồng tôi bơm, vá, sửa xe máy, nhưng cũng chỉ chữa lặt vặt. Thu nhập của hai vợ chồng không đủ nuôi 2 đứa con ăn, học. Vậy nên khi có nguồn tin cậy giới thiệu, tôi đã chạy vay tiền để sang đây lao động. Công việc là làm ô-sin cho một gia đình khá giả. Nhưng công việc cũng khá vất vả do nhà này có cả hai bố mẹ già yếu đều đã trên 80 tuổi luôn cần sự trông nom của tôi.

Sau khi nghe tôi kể chuyện, chị có vẻ rất thông cảm. Tôi nhận thấy hình như chị muốn nói với tôi điều gì đó, nhưng có phần ngần ngại. Bỗng chị hỏi:

- Em có 2 con trai, lại mới 29 tuổi, có nghĩ sẽ đẻ thêm không, nếu được đứa con gái sẽ hay biết mấy?

- 2 con đã quá nghèo túng rồi. Vì vậy, em mới phải sang đây, chứ sướng gì phải xa chồng, con, quê hương. Đẻ nữa, lấy gì nuôi hả chị?

- Vậy em không nghĩ rồi cuộc đời sẽ thay đổi sao? Không ai khổ mãi cũng như sướng mãi. Sông có khúc, người có lúc chứ em.

- Em chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

Sau vài phút đắn đo, chị hỏi tiếp:

-Nếu bây giờ đẻ nữa, em có ngại không? Với điều kiện kiếm được nhiều tiền, kinh tế được cải thiện?

- Ngại thì không, có thêm con là có phúc lớn. Em cũng nghĩ như các cụ xưa, có thể là lạc hậu, nhất lại được đứa con gái thì rất thích. Chị biết không, hồi chưa lấy chồng, em còn ước sau này mình sẽ có thật nhiều con. Nhưng chồng em yếu, em nghĩ khả năng sinh thêm con rất khó.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Với vẻ khá dè dặt nhưng thẳng thắn, chị nói với tôi:

- Chị muốn trao đổi với em một việc nghiêm túc. Rất mong em giúp đỡ anh chị, không từ chối.

Tôi linh cảm thấy có việc gì đó rất hệ trọng.

- Vợ chồng chị lấy nhau khi cả 2 đã ngoài 30 tuổi. Bọn chị không thiếu thứ gì, có điều kiện về tài chính, chỉ thiếu con. Anh chỉ cần một đứa...

Chị nói đến đó, tôi lờ mờ cảm nhận được vấn đề nên rất hồi hộp chờ đợi.

Nhìn vào mắt tôi với cái nhìn vừa như dò xét, vừa như cầu khẩn, chị nói tiếp:

- Chị muốn. . . chị muốn em sinh cho chồng chị một đứa con. Nó mang dòng máu của anh ấy.

Tôi sững sờ nhưng không thấy quá đột ngột do trước đó đã phần nào nhận biết. Hình như cũng nhận ra tâm lý của tôi nên chị nói tiếp có phần tự tin hơn:

- Là em giúp chị, đồng thời cũng là thương chồng, con thiết thực. Chị mong mỏi tha thiết và nói chân thành đấy.

Chị bàn bạc rất kỹ với tôi: Đại để là chị có thể bỏ tiền ra để đền bù khi tôi chấm dứt hợp đồng trước thời hạn. Chị sẽ thuê nhà cho tôi ở riêng chỗ khác đàng hoàng với mọi điều kiện thuận lợi nhất để sinh nở. Sau khi đứa trẻ ra đời, chị muốn tôi ở lại thêm một thời gian nữa để khi nó lên 2 tuổi, mới về nước, coi như tôi kéo dài thêm hợp đồng lao động. Ỏ bên này, chỉ có mình tôi quê Thái Bình, nên không ai có thể biết, sự thật sẽ được giấu kín đối với chồng, con và họ hàng tôi. Chị cũng đọc được nỗi băn khoăn của tôi liên quan đến người chồng của chị nên đã nói:

- Còn về phía chồng chị. Em hãy yên tâm. Anh chị đã bàn bạc kỹ. Chính chị chủ động đề xuất việc này. Lúc đầu anh ấy lo chị sẽ “lăn tăn” nhưng vì cả hai đều tha thiết muốn có con nên chị rất muốn điều đó được thực hiện. Bọn chị không muốn kiếm ở nơi khác mà muốn do em sinh ra vì em vừa xinh đẹp, lại dịu dàng. Nếu nó là con gái, hẳn phải giống em.

Chị ấy đã giải toả được một chút băn khoăn của tôi về người chồng. Nhưng còn điều cốt yếu hơn thì chị không thể nghĩ đến. Và tôi cũng không thể nói ra. Đó là tôi biết rõ chồng chị có tình cảm thầm kín với tôi. Nếu tôi nhận lời, chắc chắn anh ta sẽ bùng phát tình cảm và sẽ ngày càng sâu nặng hơn. Điều này mới đáng lo ngại đối với tôi.

Một khoản tiền rất lớn chị ấy hứa sẽ trả công cho tôi nếu nhận lời. Khoản này đủ để chúng tôi xây nhà và còn dư thừa đáng kể để làm vốn kinh doanh khi tôi về nước sau mấy năm nữa. Tiền thì ai cũng thích. Riêng tôi lại rất cần. Nhưng một việc quá nghiêm trọng được đặt ra khiến tôi không thể quyết định dễ dàng, mà bàn bạc với chồng thì không thể. Tôi chẳng có tình cảm với người đàn ông kia, chỉ là thuần tuý kiếm tiền nên nếu thực hện yêu cầu của chị cũng chẳng thấy cắn rứt gì. Nhưng sao tôi thấy nếu nhận lời, như là có tội với chồng, con. Và sẽ có thể rắc rối về sau khi chồng chị ấy yêu tôi? Có thể anh ta sẽ tìm cách ly hôn vợ để được tự do đi lại với tôi thì sao? Biết đâu khả năng này lại không xảy ra? Bụng dạ đàn ông thật khó lường. Tôi vẫn nghe người ta nói vậy. Nếu điều này xảy ra, tôi sẽ có tội lớn vơi chị.

Và một điều nữa : Nếu sinh con, sau này phải vĩnh viễn xa nó, làm sao tôi có thể chịu được? Rất mong một lời khuyên của các anh, chị.

(Một người đề nghị được giấu tên)

Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San

Bạn đã thấy được vấn đề rồi đó. Và điều cốt yếu nhất là chồng bạn sẽ nghĩ sao nếu bạn nhận lời? Vì không thể giấu anh ấy mãi được ( cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra kia mà?)Liệu anh ấy có tin sự thật đúng như bạn kể khi bạn là một phụ nữ trẻ có nhan sắc, lại đang ở xứ người, đằng đẵng xa chồng? Tốt nhất hãy từ chối, sẽ yên ổn về mọi phương diện. Tuy từ bỏ cơ hội giàu có nhưng lương tâm thanh thản. Hãy sống như mọi người quanh ta. Đâu phải cứ nghèo khó là có thể kiếm tiền bằng mọi cách. Dẫu không phải là ngoại tình bất chính, nhưng không hợp đạo của người Việt Nam mình. Vả lại, chịu khó làm việc thêm, khi về nước, bạn đâu có đến nỗi quá khó khăn về tiền bạc?

Báo GĐXH

Let's block ads! (Why?)

Tôi nghi ngờ về mối quan hệ của bạn trai với vợ cũ

Leave a Comment

Tôi và anh quen nhau đã gần 2 năm, yêu nhau được hơn nửa năm. Nhiều lần anh muốn đưa tôi về quê, gặp gia đình, cha mẹ anh, tôi đều từ chối. Tôi hẹn anh, Tết năm nay nếu mọi chuyện rõ ràng sẽ về chính thức, đàng hoàng. Ngày đến với nhau, anh nói với tôi đã ly dị, có hai con, con trai nhỏ 2 tuổi và con gái lớn 8 tuổi, vợ nuôi. Hàng tháng anh chịu trách nhiệm đóng tiền thuê nhà và chu cấp cho con. Vợ chồng vẫn sống cùng nhà, ngủ khác phòng, ly thân nhưng không cho các con biết.

Chúng tôi chia tay lên xuống mấy lần vì tôi thường xuyên cảm thấy tình trạng của anh không rõ ràng, minh bạch như anh nói. Anh không ngại công khai quan hệ của chúng tôi với bạn bè, đồng nghiệp nhưng tuyệt đối tránh những người có quan hệ với vợ anh và gia đình vợ. Hỏi thì anh nói vợ chồng đã ly dị và thỏa thuận đường ai nấy đi, không can thiệp gì vào cuộc sống của nhau và các mối quan hệ của nhau, chỉ cần đảm bảo các con và gia đình bên vợ không biết. Các con, tôi có thể hiểu, con bé gái đã 8 tuổi, anh nói anh chị đều muốn bảo toàn cho con nên không thể để con biết bố mẹ nó đã ly dị. Từ ngày chúng tôi chính thức yêu nhau, anh đã chuyển hẳn ra ngoài ở riêng, thỉnh thoảng mới về nhà ngủ. Điều này tôi biết anh nói thật vì chúng tôi thường xuyên chát facetime. Chuyện anh tự do đi đâu khi muốn, tôi biết anh cũng nói thật, vì có những giai đoạn tôi phải đi công tác xa, anh sắp xếp công việc để chạy theo tôi vài ngày cũng có, lần dài nhất là nửa tháng.

Anh từng bảo không nói dối để giữ tôi. Điện thoại anh cũng cho tôi mật khẩu, lúc nào muốn vào đọc gì thì đọc, nhưng hầu như những tin nhắn qua lại với vợ anh đều xóa hết. Anh nói rằng tôi không cần thiết phải biết. Đây cũng là chủ đề khiến chúng tôi cãi nhau nhiều lần. Tôi đã rất rõ ràng với anh, nếu ngày nào phát hiện ra anh nói dối và tôi đơn giản chỉ là kẻ thứ 3 đang chen chân vào một gia đình tiềm ẩn những mối bất hòa thì tôi sẽ kết thúc ngay.

 Anh từng bảo không nói dối để giữ tôi. Điện thoại anh cũng cho tôi mật khẩu, lúc nào muốn vào đọc gì thì đọc, nhưng hầu như những tin nhắn qua lại với vợ anh đều xóa hết. (Ảnh minh họa)

Anh từng bảo không nói dối để giữ tôi. Điện thoại anh cũng cho tôi mật khẩu, lúc nào muốn vào đọc gì thì đọc, nhưng hầu như những tin nhắn qua lại với vợ anh đều xóa hết. (Ảnh minh họa)

Bất cứ lúc nào bên cạnh nhau, muốn anh tắt máy là anh sẽ làm theo, tôi muốn anh để máy và nghe tất cả các cuộc điện thoại gọi đến anh cũng để, hầu như không có điều gì có thể khiến tôi nghi ngờ. Vợ anh thi thoảng vẫn facetime gọi cho anh, nhưng tất cả các lần trước mặt tôi anh bắt máy, đều là để con trai 2 tuổi nói chuyện với bố nó. Những người bạn, đồng nghiệp rất thân thiết của anh cũng ủng hộ chúng tôi. Gần đây, anh nói đến chuyện muốn chúng tôi cùng nhau sinh con và tính đến chuyện nghiêm túc. Vậy mà sao linh cảm của người phụ nữ cứ cho tôi cảm giác bất an, như thể mọi chuyện đang có cái gì đó không ổn.

Đôi lần tôi nghĩ đến chuyện ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với vợ cũ của anh để biết có thực sự anh chị đã quyết "đường ai nấy đi", chỉ cần bảo toàn cho con hay không? Nếu như không phải như những gì anh đã nói và thể hiện ra, nếu như chị vẫn hy vọng anh quay lại và vẫn muốn giữ anh, tôi sẽ kết thúc hoàn toàn chuyện này. Rồi lại nghĩ, nhiều người phụ nữ cố tình nhắm mắt làm ngơ như không biết, miễn là vẫn giữ được chồng, nói nôm na lại là chỉ cần anh đi ăn vụng chùi mép cho sạch, em sẽ sẵn sàng làm ngơ. Nếu chị ấy như thế, việc tôi gặp chị có phải là cầm gậy vụt thẳng vào một người đang chỉ muốn duy trì cuộc sống yên bình hay không? Có lần, nói với anh chuyện này, anh bảo em thích làm gì cứ làm, thích gặp cứ gặp, anh không nói dối em cái gì và không cần phải giấu diếm chuyện gì với vợ cũ của anh, nên tùy em.

Làm sao để biết chắc chắn rằng mình không đang xen vào phá vỡ một gia đình, cho dù đó là một gia đình không hoàn hảo? Làm sao để biết chắc chắn rằng mình có thể bước tiếp, chấp nhận lời đề nghị nghiêm túc của anh mà gạt bỏ đi được cảm giác bất an này? Bạn bè chung vẫn bảo tôi nghĩ ít thôi, anh yêu tôi thực lòng và chưa bao giờ thấy quan tâm và đối xử với ai như với tôi. Có phải tôi nghĩ nhiều quá không? Có phải cứ nên nhắm mắt hít thở sâu và gạt bỏ tất cả những điều không rõ ràng sang bên để chỉ sống cho hiện tại? Giờ lúc nào anh cũng dành thời gian cho tôi, yêu thương và chăm sóc tôi. Có phải như thế này là tự mình làm khổ mình không?

Theo VnExpress

Let's block ads! (Why?)

Tôi chỉ là một đứa con dâu ngu ngốc trong mắt mẹ chồng

Leave a Comment

Chào mọi người! Khi viết ra những dòng tâm sự này, tôi đã cố gắng nuốt nước mắt vào trong ngực vì những tủi hờn mà mình đang phải trải qua.

Tôi kết hôn đã gần ba năm. Từng ấy thời gian đủ cho tôi nếm trải những đắng cay mà một người làm dâu phải chịu đựng. Nếu không vì tình yêu chân thành cùng bao lần níu kéo của chồng thì tôi đã ôm con bỏ đi khỏi nhà.

Tôi biết bố mẹ chồng đều không ưa gì tôi, nhất là mẹ anh. Bà ghét tôi ra mặt ngay từ lúc biết tôi mang bụng bầu ba tháng trước khi về nhà chồng. Tôi cứ nghĩ dù mẹ chồng có đối xử với mình ra sao thì mình cũng đừng nên chấp nhặt, cố gắng dung hòa và sống tốt thì bà sẽ hiểu và yêu thương.

Vậy mà từng ấy thời gian, bao nhiêu nỗ lực để làm tròn vai trò của một nàng dâu đều bị mẹ chồng phủi sạch. Tôi nhận ra mẹ chồng chẳng thể nào hiểu mình và thậm chí chỉ xem mình là một đứa con dâu ngu ngốc.

Tôi còn nhớ khi mình về làm dâu được hai ngày, mẹ chồng đã ngọt nhạt gọi tôi lên phòng trò chuyện. Bà từ tốn bảo tôi đưa hết tiền mừng và của hồi môn cho bà giữ kẻo để bên phòng hai vợ chồng không an toàn. Biết là miễn cưỡng nhưng tôi vẫn vui vẻ đưa bà và cứ nghĩ sau này có việc cần thì sẽ xin lại.

 Vậy mà từng ấy thời gian, bao nhiêu nỗ lực để làm tròn vai trò của một nàng dâu đều bị mẹ chồng phủi sạch. (Ảnh minh họa)

Vậy mà từng ấy thời gian, bao nhiêu nỗ lực để làm tròn vai trò của một nàng dâu đều bị mẹ chồng phủi sạch. (Ảnh minh họa)

Nào ngờ lúc vợ chồng tôi tính xin lại số vàng mở tiệm thuốc riêng để bán chứ không đi làm thuê như trước thì mẹ chồng lại lật mặt. Bà chua ngoa hét lớn: “Cô ngu nó vừa vừa thôi, đi làm cho người ta nhàn hạ không sướng lại muốn ôm khổ vào người. Số của hồi môn đó tôi đem tu sửa nhà cửa cho vợ chồng cô rồi còn đâu”.

Tôi không ngờ mẹ chồng lại đáo để như vậy. Từ ngày về làm dâu, ngoài việc sắm cho vợ chồng tôi thêm chiếc giường cưới thì bà nào có tu sửa gì. Chồng tôi thì hậm hực muốn cãi lại lại nhưng tôi khuyên anh nhẫn nhịn để nhà cửa ấm êm, xem như tôi mất trắng gần hai cây vàng mừng cưới.

Đến lúc tôi sinh em bé, mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng cũng chẳng tốt đẹp hơn. Bà bắt tôi phải chăm con theo ý riêng của mình, còn nếu tôi bày tỏ quan điểm về cách chăm con hiện đại ngày nay, y như rằng mẹ chồng lại bảo tôi ngu xuẩn và ngờ ngệch.

Thấy nhiều người phụ nữ khác sau sinh thường ăn cháo giò hầm để có nhiều sữa cho con bú. Đằng này suốt thời gian kiêng cử, tôi cũng chẳng được một cái móng giò ăn cho biết mùi. Nhiều lần đưa tiền cho mẹ chồng nhờ mua giùm nhưng bà toàn mang thịt nạc với xương lợn về nấu.

Đã vậy mẹ chồng còn mắng tôi thích ham hố mấy thứ dầu mỡ đó cho nhanh tăng cân làm con béo phì. Bà còn nói ăn cháo giò cũng như như cháo xương vậy, vả lại ngày xưa không có miếng thịt nào thì con vẫn lớn nhanh như thổi đó thôi.

Con đến tuổi ăn dặm, tôi tranh thủ đi chợ mua một bồ câu để về hầm cháo cho con trai ăn thay vì lúc trước cứ mua ở tiệm cháo dinh dưỡng. Thấy tôi ngồi hì hục nấu nướng trong bếp, bà liền bĩu môi mắng tôi thậm tệ: “Hàng cháo người ta bán đầy ra đó không mua lại bày đặt nấu nướng còn tốn ga mà mất công”.

 Gần ba năm tôi sống trong nhà chồng là từng ấy thời gian tôi phải nuốt nước mắt vì tủi hờn.(Ảnh minh họa)

Gần ba năm tôi sống trong nhà chồng là từng ấy thời gian tôi phải nuốt nước mắt vì tủi hờn.(Ảnh minh họa)

Nghe mẹ chồng nói, tôi nói lại là hàng người ta bán sẵn nhưng chưa chắc đã đảm bảo dinh dưỡng, cực chẳng đã không có thời gian mới mua như vậy. Thế mà bà không hiểu, liền chửi rủa lại tôi: “Đã ngu tao bảo còn cố cãi lại thì cứ vẫn hoài ngu thôi”.

Chồng tôi làm việc thiên về ngoại giao nên phải tiếp khách nhiều và luôn tiếp xúc bia rượu. Những lúc thấy con trai về nhà trong bộ dạng say xỉn, mẹ chồng tôi lại có cớ trách mắng tôi: “Cô làm vợ kiểu gì mà không biết khuyên chồng hả?”.

Nghe bà nói mà tôi ấm ức lắm. Nào có bà vợ nào lại muốn chồng mình say xỉn liên tục như thế. Tôi buồn bã đem kể cho chồng nghe, anh liền đi minh oan cho vợ với mẹ chồng thì cũng bị bà mắng mỏ: “Mày không biết dạy vợ thì thôi còn hùa theo nó chống lại tao. Thằng chồng ngu một thì con vợ ngu mười”.

Gần ba năm tôi sống trong nhà chồng là từng ấy thời gian tôi phải nuốt nước mắt vì tủi hờn. Tôi cũng có ăn học đàng hoàng như người khác sao mẹ chồng lại không chút tôn trọng mà luôn hách dịch và chửi rủa tôi như vậy.

Cả quãng thời gian làm dâu, tôi chưa bao giờ khinh thường mẹ chồng vậy mà trong mắt bà vẫn chỉ xem tôi là một đứa ngu ngốc không hơn không kém. Sống với nhau chung một mái nhà nhưng tình hình cứ thế này mãi chắc tôi không biết mình có đủ sức gồng gánh nổi không nữa. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Theo Trí Thức Trẻ

Let's block ads! (Why?)

6 năm tôi bị anh rể lạm dụng mà vẫn phải câm nín

Leave a Comment

Là một độc giả thường xuyên của trang tâm sự, tôi thấy nhiều bài về sự chán chường, lừa dối nhau hay là cả sự hận thù trong quan hệ gia đình và vợ chồng. Tôi rất quan tâm và cũng quên rằng cuộc đời mình có đôi khi là cả những đau đớn và khổ sở mà một đứa con gái 24 tuổi đã trải qua suốt thời gian lớn lên. Đây là lần đầu tiên tôi kể những điều bí mật mà nghĩ sẽ giữ kín nó đến cuối cuộc đời, không dám nói với ai.

Tôi sinh ra trong một gia đình 6 anh chị em, bản thân là đứa kế út, nhà tôi ai cũng sở hữu một nét rất đẹp. Tuổi thơ tôi trải qua với những ngày vô cùng buồn, sinh em út thì mẹ bị bệnh tâm thần vì thuốc triệt sản, lúc đó tôi chỉ là đứa con nít 2, 3 tuổi nhưng đến giờ mọi ký ức với những lần mẹ lên cơn đánh đập, cởi truồng chạy khắp nơi cứ ám ảnh tôi. Có những lần anh chị tôi đói đến rã người vì ba đi biển, mẹ bị người ta cột hay lang thang đâu đó, để chị hai tôi như là người mẹ thứ hai.

Đến năm tôi học lớp 3 thì mẹ đỡ hơn nhưng kéo theo sau đó là chuỗi ngày ba có người đàn bà khác, ba công khai và còn dẫn cả bà ta về nhà. Tôi đã rất ghét, nhiều lần bà mua kem cho chúng tôi ăn tôi đã quăng ngay và bị ba đánh. Với mẹ lúc đó cũng vô hồn và dường như sau cơn bạo bệnh mẹ hay cười, vô tư như người mất hồn, nhưng tôi cảm nhận mẹ không bao giờ bỏ rơi chúng tôi. Tôi là đứa bất hạnh nhất, không hiểu sao mỗi mình tôi chịu nhiều đắng cay như vậy.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cạnh nhà tôi có một người đàn ông đã trên 60 tuổi, mỗi lần qua chơi với đứa bạn hàng xóm ông ta ôm ghì tôi và hôn hít mặc cho tôi vùng vẫy van xin. Rồi một lần tôi quyết định rời xa quê hương để đi đến thành phố mới cùng với chị hai, những lần như thế tôi cảm thấy mình là đứa con gái lạnh lùng và vô tâm lắm. 23 tuổi tôi cũng chưa bao giờ rung động trước một ai, nghĩ đến cảnh tôi đã trải qua tôi rất ghê sợ. Nhưng nỗi đau đớn đó chưa dừng lại, nơi tôi đến đã không như tôi nghĩ, anh rể mỗi đêm đều mò vào phòng tôi và sờ soạng khắp nơi. Tôi đã rất đau, khóc và trách ông trời tại sao lại đối xử với mình như vậy.

Nhiều lần tôi dùng dao cứa vào cánh tay mà chẳng có cảm giác gì. 6 năm nơi đây tôi chẳng hề dám kể cho chị nghe, sợ gia đình chị bị ảnh hưởng. Tôi cũng không dám đối diện với sự thật. Cuộc đời tôi đã trải qua bao nhiêu đau khổ, nó làm cho tôi trở thành một đứa lạnh lùng, không quan tâm đến ba, đến anh và anh rể. Tôi bị mấy chị trách và coi như một đứa vô trách nhiệm, lạnh lùng.

Rồi cuối cùng, cuộc đời đã không đẩy tôi đến con đường cùng, tôi lấy được người chồng yêu thương mình vô điều kiện, anh là người đầu tiên tôi quen, rồi yêu và cưới. Những điều bản thân đã trải qua xem như là một bí mật của cuộc đời mà tôi sẽ giữ mãi mãi, cũng mong ông trời hãy để mọi đau đớn, tai ương cho tôi gánh chịu, để đổi lấy sự bình an cho ba mẹ, anh chị. Vài lời chia sẻ với các bạn mong vơi đi những cay đắng trong lòng.

Theo VnExpress

Let's block ads! (Why?)