Sinh lý, tâm lý là một trong những điều khó nói nhất trên thế gian.

Chính vì vậy những tư vấn về tâm lý và sinh lý được rất nhiều người quan tâm.


Tuy nhiên những tư vấn nếu không phải xuất phát từ chuyên gia thì sẽ dễ gây những hậu quả nghiêm trọng. Đó chính là lý do, Tôi - Chuyên gia tư vấn tâm lý, sinh lý (muốn giấu tên), lập ra blog này.

Giả nghèo khổ thử người yêu và cái kết đắng ngắt

Leave a Comment

Tôi năm nay 27 tuổi, là một chàng trai khá theo như nhận xét của nhiều người. Ngoại hình cao ráo, nước da trắng trẻo đúng chất thư sinh, tôi khiến nhiều cô gái đổ gục ngay lần đầu gặp mặt. Ngoài ra, tôi còn từng đi du học và hiện tại đang giữ vị trí cao trong một công ty nước ngoài, lương tính bằng đô la.

Gia đình tôi lại khá giả, nhà mặt phố, có ô tô, nên bên cạnh tôi không thiếu những nàng chân dài tán tỉnh. Tôi mải mê phiêu lưu tình ái với các em ấy cho đến một hôm tôi nhận ra mình quá ngu.

Dù bên tôi, nói yêu tôi nhưng những cô nàng này chỉ chăm chăm nhìn vào ví tiền của tôi mà thôi. Thậm chí có nàng gặp đại gia nhiều tiền hơn tôi thì sẵn sàng đá bay tôi để theo những người ta. Tôi mất niềm tin vào tình yêu cũng vì thế.

Rồi tôi xin bố cho vào Nam làm việc, với hi vọng tìm được một người con gái yêu mình thật lòng. Và ở đây, tôi gặp được M. M không hề giống như những cô gái tôi từng biết.

Em nhẹ nhàng, nói giọng Sài Gòn nghe rất êm tai. Đặc biệt, M không hề ăn diện đua đòi mà luôn chắt chiu, dành dụm từng đồng. Tôi nảy sinh tình cảm với M rất thật lòng, nhưng tôi sợ em cũng tham giàu nên nghĩ ra cách để thử em.

 Tôi quyết định sẽ để em biết về con người thật của mình, rồi tôi sẽ chính thức cầu hôn em. (Ảnh minh họa)

Tôi quyết định sẽ để em biết về con người thật của mình, rồi tôi sẽ chính thức cầu hôn em. (Ảnh minh họa)

Ở thành phố mới, chẳng mấy ai biết gia thế thật của tôi nên tôi cứ nghiễm nhiên giả nghèo giả khổ. Dù giữ vị trí giám đốc nhân sự, quyết định việc đi hay ở của mọi người trong công ty nhưng tôi vẫn ở nhà trọ, đi xe số.

Mấy cô chân dài, da trắng trong công ty lúc đầu cũng có ý với tôi. Nhưng nhìn thấy tôi ì ạch đạp xe cho nổ máy thì mấy nàng bỏ chạy hết. Chỉ có M sẵn sàng đứng lại hỏi han rồi còn đưa tôi về nhà trọ.

Vài lần, tôi cũng cố ý rủ M đi ăn. Tôi chọn những quán bình dân hết mức, thậm chí là ngồi ngay ngoài đường. Uống nước thì tôi chọn quán nước mía, chỉ vài ngàn một li. Vậy mà M vẫn vui vẻ, còn nói rất thích những nơi như thế này, vừa rẻ lại ngon, chỉ hơi bụi một tí thôi.

Một lần, tôi giả vờ hết tiền, không đủ chi trả cho bữa ăn 50 nghìn của hai đứa. M cũng không ngần ngại rút ví trả tiền, còn dúi cho tôi 2 trăm ngàn để đổ xăng đi về. Lần ấy, tôi cảm động lắm. 200 ngàn, đến giờ tôi vẫn còn giữ.

Vừa thử lòng người yêu, tôi vừa âm thầm điều tra về hoàn cảnh của M. Hóa ra, gia đình M rất nghèo khổ, lại ở xa thành phố. Tiền lương hàng tháng, M đều đưa về cho bố mẹ nên rất ít khi có tiền mua sắm cho bản thân. Lúc này tôi mới hiểu vì sao em chỉ có vài ba bộ váy áo và mặc đi mặc lại nhiều lần. Biết về hoàn cảnh nhà em, tôi càng thêm trân trọng em hơn. Tôi quyết định sẽ để em biết về con người thật của mình, rồi tôi sẽ chính thức cầu hôn em.

Hôm đó, tôi lái ô tô đến trước phòng trọ của M rồi gọi em ra. Nhìn thấy tôi mặc áo vest hàng hiệu trên chiếc xe đắt tiền, M có vẻ rất ngạc nhiên. Lên xe rồi mà em cứ liên miệng hỏi tôi xe ở đâu, còn hỏi có phải tôi đi thuê hay không? Dù tôi khẳng định nhiều lần xe này của tôi, thậm chí tôi đưa luôn giấy tờ xe mà em vẫn không tin. Cuối cùng, tôi buộc phải nói thật về gia thế nhà tôi. Tôi cũng nói luôn mình chỉ giả vờ nghèo để thử em thôi. Thấy em thật lòng, tôi mới dám thể hiện ra.

 Mấy hôm nay, dù gặp ở công ty, tôi có tìm mọi cách giải thích thì em vẫn không tha thứ cho tôi. (Ảnh minh họa)

Mấy hôm nay, dù gặp ở công ty, tôi có tìm mọi cách giải thích thì em vẫn không tha thứ cho tôi. (Ảnh minh họa)

Rồi tôi đưa em đi siêu thị mua váy áo, giày và phụ kiện trang điểm. Tôi chọn những bộ mắc tiền nhất, rồi ép em đi thử. Đáp lại, thái độ của người yêu khá lạ lùng. Thay vì vui mừng, em cứ im lặng rồi tỏ vẻ khó chịu, liên tục đòi về phòng.

Vừa hôm qua khi đưa em về phòng trọ, mọi lần tôi đều lên ngồi một lúc rồi về. Nhưng hôm nay, em kêu mệt và đuổi tôi về sớm. Đang lái xe, tôi nhận được tin nhắn của em.

“Mình chia tay đi anh. Em không chấp nhận được cảnh người yêu lấy mình ra làm trò thử. Em cũng có lòng tự trọng của em. Anh đã làm tổn thương nó, em xin lỗi. Em không thể yêu người không tôn trọng em”.

Tôi điếng người, bấm gọi lại thì em đã tắt máy. Tôi vội lái xe ngược lại phòng trọ em thì thấy đã tắt điện.

Tôi biết, em đã nói là sẽ làm thật. Mấy hôm nay, dù gặp ở công ty, tôi có tìm mọi cách giải thích thì em vẫn không tha thứ cho tôi. Tôi biết em còn yêu tôi, tôi cũng rất yêu em. Khó khăn lắm tôi mới tìm được một người con gái tốt như em. Tôi nên làm gì để được em tha thứ đây?

Theo Trí thức trẻ

Let's block ads! (Why?)

Có thai rồi mới biết anh đã có vợ con ở quê

Leave a Comment

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo đông con, bố mẹ chỉ làm công nhân. Bữa cơm suốt thời thơ ấu gắn liền với hai món rau luộc và cá khô rang mặn. Có lúc, tiền mua gạo không đủ, mẹ còn phải đi xin ngô cho gia súc nấu độn cho các con ăn.

Nhưng dù có nghèo có đói, thì chưa bao giờ bố mẹ tôi cho phép con cái nghĩ đến chuyện bỏ học. Chính vì thế, tôi tự dặn mình cố gắng học thật giỏi, trở thành người đỗ đại học đầu tiên trong làng, là niềm tự hào của cả gia đình.

Bước chân lên thành phố, tôi bị choáng ngợp bởi những thú vui chơi lạ lẫm, xa xỉ, những điều trước đây chưa từng biết đến. Hình ảnh những người phụ nữ xinh đẹp bước xuống từ xe ô tô đời mới, những nhà hàng sang trọng cứ ám ảnh khiến tôi ngạt thở. Chính khoảng thời gian đó, tôi đã gặp anh, người làm thay đổi tất cả.

Anh hơn tôi 10 tuổi, là người quen của một người bạn trong xóm trọ. Lần đầu gặp mặt, anh khiến tôi phải luống cuống đỏ mặt. Thay vì buông lời trêu ghẹo như những chàng trai mới lớn, anh tỏ ra lịch sự, ân cần như một quý ông.

 Anh cho tôi cuộc sống hạnh phúc đầy đủ (Ảnh minh họa)

Anh cho tôi cuộc sống hạnh phúc đầy đủ (Ảnh minh họa)

Chúng tôi liên lạc thường xuyên hơn, dần dần yêu nhau lúc nào không hay. Anh cho tôi biết đến cuộc sống giàu có của giới thượng lưu: quần áo váy vóc xúng xính, điện thoại đắt tiền, một bước lên ô tô, ăn những bữa ăn xa xỉ. Tôi yêu anh say đắm, nhưng không phải bởi những thứ vật chất đó, mà vì anh luôn biết cách quan tâm, lo lắng từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Và cũng bởi tình cảm ngày càng sâu nặng, tôi đã trao cho anh thứ quý giá nhất đời con gái. Trong thâm tâm, tôi không hề tiếc nuối, vì chính anh từng hứa, sẽ nuôi tôi ăn học, sau khi ra trường sẽ làm đám cưới. Tôi cứ ngỡ cuộc sống của mình như trong một giấc mơ, Lọ Lem một bước thành công chúa.

Nhưng bên nhau được hơn một năm, anh bắt đầu tỏ ra lạnh nhạt. Tôi đau khổ không biết mình đã làm sai điều gì. Một tuần, anh mới đến nhà trọ thăm tôi một lần. Trừ khi anh chủ động, tôi không được phép gọi điện cho anh. Thỉnh thoảng, anh vẫn cho tôi tiền tiêu vặt, nhưng không còn đưa đón, đi ăn tối với nhau như trước.

Rồi cảm thấy cơ thể mỏi mệt, đi khám sức khỏe, tôi mới biết mình đã mang giọt máu của anh. Chưa kịp thông báo, trên đường từ bệnh viện trở về, tôi đã phải chứng kiến một cảnh tượng bất ngờ.

Xe ô tô của anh đỗ ngay trước cửa một nhà hàng quen thuộc, nơi anh từng dẫn tôi đến rất nhiều lần. Anh mở cửa, trìu mến đỡ một người phụ nữ xinh đẹp và một bé gái khoảng 5 tuổi xuống xe. Ba người họ cười nói vui vẻ tiến vào nhà hàng. Trong lòng nhiều hoang mang, tôi cũng bước vào đó, chọn một chiếc ghế khuất gần chỗ họ lắng nghe…

Hóa ra, anh đã có vợ và một người con gái ở quê. Suốt thời gian qua, vì lí do công việc, anh phải một mình lên thành phố. Nhìn cách anh cư xử với vợ con mình, tôi cay đắng nuốt nước mắt. Từ trước đến giờ, mọi lời nói yêu thương hứa hẹn của anh chỉ là dối trá. Nhưng không hiểu sao, dù tức giận, tôi vẫn không thể đứng dậy vạch trần bộ mặt thật đó. Đến khi họ rời khỏi, tôi vẫn chưa hết thẫn thờ.

Đã 3 tuần kể từ ngày tôi phát hiện ra bí mật của anh. Cũng trong thời gian đó, anh không hề gọi cho tôi lấy một cuộc điện thoại. Lẽ ra tôi có thể mặc kệ, rũ bỏ tất cả những gì liên quan đến con người đó, nhưng cái thai trong bụng lại khiến tôi dùng dằng. Tôi muốn nói cho anh sự thật, muốn giữ lại con, nhưng còn tương lai phía trước thì biết làm thế nào?

Theo VietNamNet

Let's block ads! (Why?)

Tôi đổ bệnh khi bạn trai cũ cưới vợ

Leave a Comment

Hôm nay là tháng thứ 5 tôi chia tay mối tình đầu kéo dài 5 năm ở cái tuổi 25. Một tình yêu mà tôi từng nghĩ là tuyệt đẹp. Tôi thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi tìm được anh. Vậy mà chia tay anh đã để lại cho tôi quá nhiều nỗi đau. Tôi biết anh lừa dối nhưng sao lại nhẫn tâm công khai tình yêu mới để bạn bè tôi phải ngỡ ngàng. Tôi đau lắm, hàng ngàn câu hỏi không biết phải trả lời sao, như thế nào: “Gần đám cưới rồi mà”, “Nhỏ đó là ai vậy”. Tôi nép mình vào một góc nhỏ trong phòng, không ra ngoài, không gặp ai. Rồi tôi không đứng vững được nữa, đổ bệnh. Sau vài ngày mê man mà tôi cảm nhận như thời gian dài vô tận. Suy nghĩ rất nhiều nhưng sao điều duy nhất tôi muốn làm lúc này là bảo vệ anh. Tôi muốn giữ sĩ diện cho anh, không muốn anh trở nên tầm thường trong mắt mọi người. Tôi nói với mọi người đã chia tay anh được 3 tháng nên chuyện anh có người mới là điều hợp lý.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi quyết định thay đổi chỗ làm để không còn bất chợt nghe ai nhấc đến những chuyện không vui. Tôi không ghét anh nhưng trái tim không được phép dành cho anh nữa nên ký ức về anh cũng được chôn giấu mãi mãi. Thời gian trôi đi đến nay là được 5 tháng, mọi thứ đã trở nên nhẹ nhàng và dễ thở hơn, không còn cảm giác ngột ngạt nơi cổ họng. Giờ khi bước một mình trên đường tôi không còn cảm giác cô đơn mà thay vào đó là cảm giác bình yên. Tôi cứ nghĩ nỗi đau này sẽ theo mình đến cuối cuộc đời, nhưng không, khi tôi sống mà không cần tình yêu của anh là lúc cảm nhận được tình yêu của cuộc sống. Có thể trái tim tôi sẽ không yêu thêm ai nữa, nhưng tôi tin cuộc sống vẫn sẽ màu hồng.

Theo Ngôi sao

Let's block ads! (Why?)

Bạn trai bảo cứ có con đi rồi mẹ tôi sẽ đồng ý cho cưới

Leave a Comment

Tôi và bạn trai quen nhau hơn 2 năm, tình cảm hai đứa rất tốt. Chúng tôi tính đến chuyện kết hôn vào cuối năm nay. Thực ra vì gia đình anh giục cưới chứ tôi chưa muốn tiến tới hôn nhân, vì hoàn cảnh gia đình mình khá đặc biệt. Bố mất khi tôi học lớp 10, nhà chỉ toàn con gái nên nhiều khi mẹ bị họ hàng làm khó rất nhiều, chúng tôi thương mẹ lắm, khi chị gái đầu kết hôn đã thống nhất ở cùng mẹ, để lo lắng chăm sóc mẹ được tốt hơn. Cuộc sống hôn nhân của 2 chị đều ổn cho đến bây giờ. Còn tôi muốn đi làm một vài năm để lo cho mẹ cuộc sống tốt hơn.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chuyện là, bạn trai tôi thấp bé (161 cm) lại thêm cái nước da xám xịt nên lần đầu tiên gặp mẹ đã không ưng. Thiện cảm không có nên bạn trai cũng hiếm khi điện thoại hỏi thăm gia đình tôi, trong khi tôi khá được lòng gia đình anh. Tôi cảm nhận mọi người trong nhà anh đều yêu quý mình. Mọi người tính chuyện cưới xin của hai đứa, nhưng thật sự trong tôi rối bời. Cách đây 2 tháng, tôi xin mẹ cuối năm kết hôn cùng anh, kể từ hôm đó mẹ không nói chuyện với tôi nữa, mẹ kêu từ mặt nếu vẫn tiếp tục gắn bó với anh. Phần anh, tôi đã động viên anh gọi điện hỏi thăm mẹ nhưng anh chỉ mới điện 1,2 lần kể từ khi về nhà tôi cách đây 2 năm.

Giờ tôi không biết làm thế nào, chúng tôi đã cùng nhau vào Sài Gòn sinh sống và làm việc, công việc khá ổn (Tôi đã giấu không cho gia đình biết việc có anh đi cùng). Sau tất cả những gì đã có, chúng tôi hy vọng một đám cưới diễn ra. Bạn trai nói với tôi cứ xin mẹ, rồi cuối năm có em bé thì khắc mẹ sẽ cho. Nhưng thật lòng tôi không muốn như vậy, muốn mẹ đồng ý, vui vẻ chấp nhận anh chứ không phải bức mẹ để được kết hôn cùng nhau. Khi mẹ tôi trở nên căng thẳng hơn thì thật sự tôi không dám làm tới, sợ mẹ sẽ sinh bệnh mất. Anh chị hãy cho tôi một lời khuyên nên làm thế nào.

Theo Ngôi sao

Let's block ads! (Why?)

Có nên nói toạc ra quá khứ của mẹ chồng?

Leave a Comment

Ban đầu chúng tôi cũng không biết, mãi cho đến khi người nhà phải lên xã làm giấy tờ, chứng thực gì đó thì tin mới đến tai cô em của bố chồng tôi. Cô tức tốc gọi chúng tôi về, nói rằng việc này tuyệt đối không được.

Ra là thời trẻ mẹ chồng tôi khá xinh xắn, ưa nhìn lại có tài lẻ ca hát nên bà tham gia vào phong trào văn công làng xã. Sau bà cặp kè với một người trong đội đến mức có thai. Khi bà đẻ ra thằng bé giống ông kia như tạc, bố chồng tôi vì quá xấu hổ, nhục nhã liền nhất quyết bỏ vợ. Ông kia cũng chẳng dám nhận con vì sợ bà vợ dữ như cọp.

Thế là mẹ chồng tôi đành bế đứa con đỏ hỏn về nhà ngoại, bố chồng tôi một thân một mình nuôi hai đứa con, là chị gái chồng và chồng tôi. Thấy cảnh hai đứa trẻ lếch thếch, tội quá, bà nội chồng tôi gạt bỏ mọi sỹ diện và phép tắc, khuyên nhủ bố chồng tôi đón mẹ chồng tôi về, chấp nhận cảnh nuôi con người.

Chuyện xưa dần lùi xa chẳng ai còn nhắc đến. Chị chồng và chồng tôi khi ấy còn ít tuổi nên chỉ nhớ mang máng, có một dạo mẹ bỏ về ngoại thôi chứ không rõ nguồn cơn.

Đó là vết nhơ trong quá khứ của mẹ chồng tôi, mà giờ nhắc lại chắc bà cũng đau khổ lắm.

Tuy nhiên, đành rằng chị chồng tôi và vợ chồng tôi đều đã tự mình gây dựng có cơ ngơi riêng trên thành phố, nhưng thiết nghĩ bà cũng nên tôn trọng họ đằng chồng mình một chút. Dù gì chú út cũng chỉ là con riêng của bà, biết đâu sau sẽ lại tìm về cội rễ nhà chú ấy, làm sao mà nhất tâm thờ cúng nội tộc họ này được.

Với cả, chỗ đất ấy sao không chia làm ba, giả sử chị chồng và chồng tôi không lấy thì cho chú còn được tiếng thảo là cho em. Hoặc ít nhất đất rộng chú út thích xây nhà ở đâu thì xây, còn nhà đang ở cứ để làm nhà chung, thờ tổ tiên, con cháu về thắp hương, chẳng chia cho ai hết… Đằng này bà tự tung tự tác, nhất quyết yêu cầu bố chồng tôi phải để lại hết cho chú út vì chú ấy thiệt thòi, học hành, công việc không bằng chị bằng anh.

Giờ chỉ bố chồng tôi là thấu rõ ràng mọi chuyện, nhưng ông không còn được minh mẫn, thành ra việc làm của mẹ chồng khiến cả con cái lẫn anh em đều không phục. Chúng tôi có nên lật lại chuyện xưa để bà biết điều hơn không?

Theo Linh Nhi/Dân Trí

Let's block ads! (Why?)

Sụp đổ ôm tình đơn phương nhìn bạn đồng giới theo chồng

Leave a Comment

Tôi đã đem lòng yêu thương với một người cùng giới. Cảm xúc ấy ùa đến, khi tôi bắt gặp khuôn mặt ấy và cả nụ cười dễ thương hai năm trước. Tôi đã yêu cô ấy từ lần đầu tiên. Chúng tôi đã từng rất vui vẻ, đã từng trò chuyện thâu đêm, mọi âu lo, niềm vui, cô ấy đều chia sẻ với tôi. Kể cả câu chuyện có đôi phần tẻ nhạt nhưng tôi vẫn muốn lắng nghe.

Dẫu công việc căng thẳng nhưng chỉ cần được nhìn thấy cô ấy mỗi ngày, tôi lại cảm thấy ấm áp và dường như chẳng còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Từng ngày thêm một chút, tôi cảm nhận được cô dành tình cảm đặc biệt cho tôi. Tôi chỉ ước tất cả sẽ còn mãi và không bao giờ biến mất. Nhưng rồi chỉ một lần thiếu kiên nhẫn và trỗi dậy sự ích kỷ, tôi đã mất cô ấy mãi mãi...

Chúng tôi đã từng làm chung một công ty với khoảng thời gian không hề ngắn. Để rồi khi cô ấy xin nghỉ việc, tôi cảm thấy thật sự bối rối. Tôi nắm tay nàng thật chặt, gặng hỏi tại sao lại từ bỏ công ty. Cô ấy chỉ đáp gọn, công việc hiện tại không còn phù hợp nữa. Lúc ấy, không hiểu sao tôi có linh cảm cô ấy sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi mãi mãi. Tôi gặng hỏi, tại sao một quyết định quan trọng vậy của cô, tôi lại là người được thông báo sau cùng. Rồi tôi tức giận, bởi cảm giác bị xem thường, khi nàng đáp lại bằng sự im lặng.

Tôi chỉ còn cách tôn trọng quyết định của cô ấy. Sự tự ái khi bị tổn thương khiến tôi buông mọi thứ không một chút do dự. Tôi cảm nhận mọi việc tồi tệ khi hai chúng tôi chia tay nhau, cảm giác khiến tim đau nhói. Tôi không thể ăn, thậm chí không thể ngủ, đi đâu cũng thấy hình bóng cô ấy, nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là thờ ơ và sự im lặng mà thôi.

Tôi cảm nhận cô ấy cũng vậy, mỗi nhìn thấy vẻ mặt nhợt nhạt của cô ấy tôi không thể cầm lòng được, vì tôi nghĩ tôi đã sai quá nhiều, đã làm cho người mình yêu bị tổn thương. Tôi đã tìm cách và thay đổi cả bản thân chỉ để thấy lại nụ cười ấy và tôi nghĩ mình đã làm được. Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng vì tôi hụt hẫng nhận ra, nụ cười ấy đang dành cho một người đàn ông mà cô ấy yêu thương. Tôi sốc. Bề ngoài không ai biết tôi yêu cô ấy nhiều như thế nào. Họ chỉ nghĩ chúng tôi như hai đứa bạn gái thân thiết và sự gần gũi của chúng tôi là điều hiển nhiên bình thường. Phải khó khăn lắm, tôi mới được gần cô ấy nên đành chấp nhận là người thứ ba. Tôi chấp nhận tất cả và luôn bên cạnh để bảo vệ, để chia sẻ, thậm chí hi sinh, chờ đợi cô ấy mà quên đi bản thân mình đang trải qua sự cay đắng ra sao.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi không mong mỏi gì, ngoài việc cô ấy luôn ổn và hạnh phúc. Cô ấy rất cảm kích với những gì tôi đã làm nhưng ngoài dòng tin “cảm ơn” và những gì sau đó tôi chỉ nhận được là sự hờ hững và lạnh nhạt. Có những lúc bận rộn nhưng dù thế nào, tôi cũng dành một chút thời gian chỉ để bên cô ấy. Tôi ước cả hai tìm lại một khoảng thời gian như ngày xưa. Nhưng hầu hết cô ấy đều từ chối vì tôi cũng hiểu cô ấy bận dành thời gian cho người đàn ông yêu thương.

Mọi nỗi buồn như dồn lại, nghẹn ứ trong tim. Tôi cũng từng nghĩ liệu có nên nói ra tôi yêu cô ấy nhiều tới thế nào không? Hay giả vờ quên đi như chưa từng có chuyện này? Một đống những câu hỏi đặt ra, tôi chỉ ước gì sẽ tìm được câu trả lời. Cho tới một ngày, tôi nghe được cô ấy sắp làm đám cưới, mọi thứ trong tôi như sụp đổ. Tôi chỉ mong điều đó không phải sự thật, đó là lần tôi đã khóc rất nhiều. Dường cảm xúc này, nỗi đau này đã nén quá lâu nên cái gọi là sự tột cùng đã làm vỡ nứt.

Tôi đã nghĩ ước gì thời gian quay lại tôi sẽ thay đổi tất cả, tôi ước đã không bước đi một cách do dự để rồi mất đi người tôi yêu. Vì không muốn làm tổn thương, tôi đã tỏ ra lạnh nhạt và thiếu phần quan tâm, tất cả tôi muốn người ấy ghét tôi và xa lánh tôi mãi mãi như thế tôi sẽ quên được người ấy. Nhưng quả thật tôi vẫn không quên được vì tôi đã yêu người ấy quá nhiều, phải làm sao để tôi có thể quên đi tất cả?

Thanh Giang (Đà Nẵng)

Trả lời:

Tình yêu của bạn đã có một khoảng thời gian rất đẹp khi hai người có sự đồng cảm, thấu hiểu, sẻ chia mọi niềm vui, nỗi buồn. Tuy nhiên chỉ vì sự hiểu lầm, sự vội vã khiến bạn đánh mất đi tình yêu này. Hiện nay cô ấy đã có quyết định lớn là đi lấy chồng. Có thể bạn khó lòng chấp nhận được sự thật này nhưng cô ấy đang muốn chấm dứt mối quan hệ với bạn bằng việc lựa chọn lên xe hoa. Chúng ta không thể nào quay ngược được thời gian vì thế bạn hãy cố gắng chấp nhận sự thật đau lòng này.

Bạn đã rất nỗ lực để quên đi tình yêu này bằng việc cắt đứt mọi liên lạc qua facebook, zalo, khiến cô ấy ghét bạn. Thế nhưng người chịu đựng đau khổ lúc này lại là bạn. Cô ấy dù có thế nào vẫn có người yêu, chồng tương lai ở bên cạnh. Còn bạn cô đơn một mình gặm nhấm nỗi đau của quá khứ. Bạn biết đấy cuộc sống này ngắn ngủi lắm vì thế thay vì buồn đau, tuyệt vọng hãy mở lòng mình để chào đón những điều mới mẻ, hạnh phúc từ cuộc sống.

Hãy cho phép mình được buồn, được khóc trong một khoảng thời gian nào đó thôi. Cất những kỷ niệm của hai người vào một ngăn nào đó của con tim. Hãy học cách sống không có cô ấy ở bên cạnh. Sẽ mất một thời gian nhưng nếu bạn quyết tâm, cố gắng thì mọi việc đều có thể làm được. Liều thuốc hữu hiệu nhất là thời gian, nó sẽ giúp bạn phần nào nguôi ngoai nỗi nhớ thương, tình yêu mãnh liệt dành cho cô ấy. Cuộc sống đôi khi có những điều không như mong muốn vì vậy hãy học cách chấp nhận và cố gắng vươn lên bạn ạ.

Tình yêu đồng giới không sai, nhưng nó có quá nhiều trở ngại. Gia đình, xã hội chưa có cái nhìn đúng đắn vì vậy những người trong cuộc đang phải đấu tranh rất nhiều để có được hạnh phúc cho riêng mình. Việc cô ấy chấp nhận lấy chồng biết đâu cũng là một lựa chọn khó khăn, bất đắc dĩ và không hề mong muốn. Hãy hiểu và cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với cô ấy.

Bạn hãy cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn về tâm lý này. Làm cho mình bận rộn để ít thời gian suy nghĩ về cuộc tình đã qua, đi du lịch, nuôi một con thú dễ thương, trồng cây hay tập luyện thể dục thể thao… hãy làm những điều bạn thích để tâm hồn nhẹ nhõm, nguôi ngoai đi nỗi niềm sâu kín. Cửa sổ tình yêu hi vọng rằng bạn sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Báo GĐ&XH

Let's block ads! (Why?)

Tôi vừa sinh con 20 ngày, chồng đã cưới vợ mới

Leave a Comment

Tôi năm nay 31 tuổi, năm 27 tuổi tôi xây dựng gia đình với người đàn ông ở cùng làng, kém tôi 2 tuổi.

Mới đầu bố mẹ anh không đồng ý vì sức khỏe của tôi yếu. Chúng tôi chia tay nhưng vẫn giữ mối quan hệ bạn bè. Rồi anh đi làm xa, tôi thì xin vào làm công nhân cho công ty gần nhà. Một thời gian sau, anh trai của anh kể giờ anh sa vào con đường chơi bời, nhờ tôi khuyên giúp. Mẹ anh cũng bảo tôi khuyên nhủ anh hộ bà. Thật may anh chịu nghe những gì tôi nói nên đã chịu khó làm ăn và ít chơi bời hơn. Vì vậy, gia đình anh đồng ý cho chúng tôi lấy nhau.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Kết hôn xong, chồng tôi thỉnh thoảng vẫn chơi bời. Tôi thấy buồn vì anh không giữ lời hứa. Tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ thì anh nói chơi chút cho vui thôi.

Ba tháng sau, tôi có thai nhưng không giữ được. Từ hôm tôi hỏng thai, hầu như ngày nào bố mẹ chồng cũng mắng tôi, còn chửi rủa tôi không sống được lâu. Chồng tôi cứ im lặng chẳng nói gì. Tôi bảo chồng nếu một năm nữa mà không sinh được con thì sẽ về ngoại cho anh ấy lấy vợ khác. Vậy mà anh cũng không phản ứng.

Một hôm, bố chồng kiếm chuyện đuổi tôi thì chồng tôi mới lên tiếng cãi lại, anh bảo: “Nó lấy chồng thì phải theo chồng, bố không có quyền đuổi.” Bố chồng tôi nghe vậy càng nổi điên, hôm sau, ông khóa cổng không cho tôi vào, tôi đành về ngoại ở.

Một tháng sau, tôi phát hiện mình có thai. Tôi vui mừng gọi cho chồng, sau đó anh sang đón tôi về. Biết tôi có thai, bố mẹ chồng không gây chuyện với tôi nữa nhưng sức khỏe tôi yếu, phải nghỉ làm. Ở nhà tôi cũng không làm được gì thế là bố mẹ chồng lại chửi mắng, bảo tôi đi không lướt ngọn cỏ, người ta thì làm đến lúc đẻ còn tôi ở nhà ăn bám. Có bầu mà lúc nào đầu óc tôi cũng căng thẳng, lúc nào nước mắt cũng rơi. Tôi nói với chồng cho về ngoại 1 thời gian, chứ cứ như vậy thì ảnh hưởng tới đứa con trong bụng. Chồng tôi đồng ý. Trong thời gian tôi mang bầu thì mẹ đẻ tôi chẳng may qua đời. Khi đó, tôi sắp đến ngày sinh nên chồng tôi xin nghỉ việc để về chịu tang mẹ vợ và ở cùng tôi với bố.

Ngày con tôi chào đời cũng đến. Vợ chồng tôi mong mỏi vô cùng nhưng ngay sau khi chào đời, cháu đã không sống được. Tôi không biết lý do tại sao bởi bác sĩ chỉ nói với chồng tôi. Tôi đau khổ tột cùng, mọi hy vọng tan biến chỉ trong tích tắc. Tôi càng khổ tâm hơn khi thấy chồng thẫn thờ và khoé mắt rưng rưng.

Ngày tôi được xuất viện, anh đưa tôi về bên nhà ngoại và anh cũng ở đó. Thế nhưng, anh thường gây sự với tôi, bảo tôi không cẩn thận nên con mới không còn.

Tôi buồn vô cùng và quyết định lên Hà Nội khám, bác sĩ bảo tôi mắc bệnh tim bẩm sinh nhưng không quá nguy hiểm, cần phải mổ. Tôi cũng hỏi bác sĩ có phải vì thế con tôi mới chết không thì bác sĩ nói bệnh này chỉ hại mẹ chứ ít khi hại đến thai nhi. Nếu mổ xong, tôi sẽ khỏe mạnh gần như bình thường và sinh con sẽ không nguy hiểm nữa. Tôi về nói với chồng, chồng tôi bảo chữa làm gì, có đẻ nữa đâu mà chữa? Rồi dần dần anh ít về với tôi hơn.

20 ngày sau khi tôi sinh, anh bảo không sống cùng tôi được nữa, sau này không có chồng thì tự chăm sóc bản thân. Anh thu dọn quần áo về nhà, để tôi ở với bố.

Từ hôm đó, hầu như đêm nào tôi cũng thức trắng và lang thang ngoài đường. Tôi như muốn phát điên. Bố tôi nhiều tuổi lại đang bệnh nên tôi không dám khóc trước mặt ông, dù vậy bố tôi vẫn biết.

Chồng tôi thỉnh thoảng vẫn tạt qua nhưng lần nào cũng vậy, anh cứ vừa vào nhà được chân trước chân sau thì mẹ chồng tôi lại lấy mọi lý do gọi về. Mẹ chồng còn bảo thẳng với tôi là không hợp thì ly hôn cho chồng tôi lấy vợ khác.

Thế rồi chúng tôi cũng ra tòa, đường ai nấy đi. Tôi đau khổ vô cùng và luôn cảm thấy bất an. Cứ nhắm mắt lại là tôi lại thấy con, thấy chồng rồi hoảng hốt khi nhận ra họ đã bỏ tôi mà đi.

Bệnh tôi nặng lên vì suy nghĩ quá nhiều, còn chồng tôi thỉnh thoảng lại lấy lý do đến mượn tiền tôi. Chắc nói vậy ai cũng phải thắc mắc tại sao bỏ nhau rồi mà vẫn đến mượn tiền vợ cũ? Tôi cũng tự hỏi như vậy. Vì tình cảm nên mấy lần đầu, tôi cho mượn nhưng rồi chẳng thấy anh trả nên tôi không cho mượn nữa vì tôi còn phải dành dụm chữa bệnh.

Khi không có tiền cho mượn thì anh nói tôi không ra gì, bảo tôi rằng: “Ngoan thì tao cho đứa con, còn không thì tao cho mày sống cô đơn cả đời!” Tôi thật sự rất sốc vì câu nói đó.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi lao đầu vào công việc một phần để quên đi nỗi buồn, một phần để kiếm tiền chữa bệnh. Mấy tháng sau, bố tôi qua đời, tôi sống một mình. Họ hàng, người thân ai cũng thương tôi, đều động viên tôi cố gắng. Sau một năm, tích cóp được kha khá, tôi quyết định đi mổ.

Ngày tôi đi mổ cũng là ngày tôi biết tin anh sắp cưới vợ. Ngày tôi sắp mổ, chồng cũ cũng lên thăm tôi. Dù rất hận anh nhưng thật sự, tôi cũng muốn anh ở lại chăm sóc. Anh lên thăm tôi mà vẫn nhắn tin với người yêu, còn cố tình cho tôi đọc được. Tôi đã bảo anh về. Sau khi tôi mổ xong, anh lại lên thăm. Nhìn tôi đau đớn trên giường bệnh, anh xin lỗi tôi về tất cả, rồi bảo sau này tôi sẽ hiểu. Tôi chỉ khóc và không nói gì.

Một tuần sau, tôi được xuất viện. Bác sĩ nói ca mổ thành công hơn mong đợi và tôi sẽ sinh con bình thường. Tôi về nghỉ ngơi hai tháng rồi đi làm. Chẳng ai tin tôi có thể bình phục nhanh như thế, nhất là gia đình nhà chồng. Hai tháng sau thì chồng cũ tôi cưới vợ, về sau tôi mới biết có người làm mối cho anh khi vợ chồng tôi chưa ra toà. Nhưng một tháng sau khi cưới vợ, anh lại kêu ca với tôi rằng hôn nhân không như mong muốn, rằng anh hối hận khi bỏ tôi và muốn tôi chờ anh. Anh liên tục nhắn tin xin lỗi và mong tôi tha thứ để anh cố gắng làm lại từ đầu.

Thật ra tôi không còn niềm tin vào anh nữa, mặc dù trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn yêu anh. Hơn nữa, sau khi chữa khỏi bệnh cũng có một số người muốn làm mai cho tôi nhưng tôi không dám vì chắc gì họ đã thông cảm và thương yêu tôi? Thế nên, tôi nhận lời qua lại với chồng cũ.

Và rồi tôi lại có bầu với anh. Tôi nghĩ anh sẽ rất vui vì anh nói rất mong muốn có con nhưng anh lại tỏ thái độ hoảng hốt, sợ hãi. Tôi nói không cần anh phải có trách nhiệm với tôi, chỉ cần sau này quan tâm con là được. Thế nhưng, anh liên tục thuyết phục tôi bỏ thai. Tôi mắng anh độc ác, muốn giết con và tôi bảo không cần anh phải nhận, tôi sẽ nuôi con một mình. Rồi không còn cách nào anh mới nói là trước kia, anh làm công nhân mỏ than đã nhiễm độc. Chính vì thế, chúng tôi mới bị mất con và đó cũng là lý do tại sao anh lấy vợ mới 1 năm rồi mà vẫn chưa có con.

Tôi không ăn, không ngủ được vì lo lắng. Tôi sợ không tin anh mà cứ cố sinh con, nhỡ con bị làm sao thì khổ, nhưng nếu tôi tin mà anh ta lừa tôi thì tôi sẽ mang tội giết con. Tôi quyết định đi siêu âm xem thế nào. Khi bác sỹ nói cái thai không ổn thì tôi mới đồng ý bỏ con. Sau lần đó, lòng tôi như nguội lạnh và cắt hẳn mối quan hệ với anh ta. Nhưng tôi vẫn băn khoăn không biết có thật anh ta bị như vậy không?

Hơn hai năm qua, tôi sống 1 mình, tự lo cho cuộc sống tương đối tốt. Ai cũng nói tôi mạnh mẽ nhưng chẳng ai biết tôi cũng tủi thân khi nhìn bạn bè có gia đình hạnh phúc. Tôi hỏi ý kiến anh chị của tôi thì mọi người đều muốn tôi tìm 1 người đàn ông để ổn định cuộc sống, chứ sinh con một mình thì họ sợ tôi không kham nổi. Nhưng nhỡ tôi không gặp được người đàn ông nào thì sao? Liệu tôi có thể sống một mình đến hết cuộc đời không? Tôi không biết nên làm gì và chọn hướng đi nào tốt nhất cho hoàn cảnh của mình. Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Theo độc giả Ngọc Minh
Vietnamnet

Let's block ads! (Why?)